ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời

5 sao vì những điều Yuval Noah Harari viết ra để tóm gọn về sự tồn tại của loài Sapiens từ khi nó xuất hiện trên trái đất đến nay thực sự có tác dụng khai sáng cho những ai tìm đọc quyển sách để hiểu hơn về chính chúng ta và giống loài của chúng ta.“Sapiens Lược Sử Loài Người” không phải là một Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Chương 13Cuộc sống của Giang Lục Nhân từ trước đến nay không thú vị cũng chẳng nhàm chán, mỗi ngày cô đều ở trong bi Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời Đọc sách truyện Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Full - Lục Xu Full tác giả - , Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm. Vay Tiền Nhanh Ggads. Giang Lục Nhân thiu thiu ngủ khoảng mấy tiếng, vừa tỉnh lại, cô đã nhìn thấy Giang Thừa Dự đang ngồi đối diện nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong ấn tượng của cô, những cơ hội được ở bên anh như lúc này không nhiều lắm, hay có thể nói, sự quan tâm của anh không bao giờ dành cho cô. Đột nhiên anh lại trở nên chú ý đến cô như vậy, khiến cô rất kinh ngạc. Cô lập tức xoa xoa mặt, làm gì có chuyện gì được chứ. Sự kỳ lạ trong ánh mắt anh khiến cô không biết diễn tả như thế Thay quần áo rồi xuất viện ngay bỏ lại một câu, chậm chạp hiên ngang bước ra ngẩn người, nhìn theo bóng dáng anh, điện trong phòng đã được qua vì cơ thể hơi yếu nên cô mới bị ngất xỉu ở bể bơi, vốn không ảnh hưởng nhiều, dùng từ “xuất viện” này hình như có hơi quá thì nghĩ nghĩ, nhanh chóng thay quần áo, rời khỏi đang đứng bên ngoài chờ cô, trấn tĩnh đến kinh cũng không biết anh đang suy nghĩ về chuyện gì, cô chỉ cảm thấy thật kỳ lạ, nhưng không biết diễn tả thế lên trên xe, rõ ràng Giang Thừa Dự muốn hỏi gì đó, nhưng lại không mở miệng, khiến Giang Lục Nhân lại càng băn khoăn trong lòng. Cô không biết rằng, Giang Thừa Dự bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng của cô trong công ty, anh muốn hỏi cô có thích nghi được với môi trường mới không, nhưng sau đó lại nghĩ ra anh sớm đã hỏi cô về vấn đề này rồi, cô cũng từng rất nhiều lần trả lời, nếu cứ hỏi đi hỏi lại thì cũng thật quá rề rà. Anh đương nhiên hiểu rõ hiện trạng của cô, trước đây anh còn thầm cảm thấy vui vẻ, tuy rằng sau này cũng hơi khó chịu một chút, nhưng không biết anh đã nhiễm những cảm xúc khác lạ này từ bao rất muốn hỏi cô, cô gọi anh bằng anh trai, vậy trong lòng cô có thật sự coi anh như một người anh trai ruột thịt hay không. Nếu là như vậy, mỗi khi phải chịu ấm ức khi ở bên ngoài, vì sao cô không bao giờ kể với anh. Có vài người bạn thân thiết với anh cứ luôn phàn nàn rằng em gái hoặc bạn gái mình suốt ngày chỉ biết ca cẩm và giận dỗi, họ luôn nghĩ rằng mọi người đều bạc đãi họ, hoặc là họ ghét phải nhìn thấy người ta. Rất nhiều năm qua, anh chợt nhận ra, cô chưa bao giờ nổi giận với cô, có thật sự coi anh là anh trai của cô không?Anh cau mày, hình như anh chưa bao giờ đối xử với cô như một cô em gái ruột thịt của là có gì đó không bình thường đang diễn ra, anh cũng không rõ, anh thấy hơi buồn bực, anh không thích cảm giác lại nhìn dáng vẻ của anh, cô không dám mở miệng quấy rầy, có lẽ anh đang cảm thấy rất phiền phức, nhưng cô đâu có khiến anh phiền vì đến nhà, theo thường lệ ông Giang Huy thường hỏi vì sao cô không về nhà, nhưng vì Giang Thừa Dự cũng không về, nên ông không cảm thấy quá lo lắng, vì Giang Thừa Dự đã kiếm cớ là công ty thưởng cho nhân viên thêm một đêm ở khách đến bà Văn Dao cũng không mở miệng hỏi về Dương bê thức ăn bày lên bàn, bốn người họ lại cùng ăn tôí như mọi khi, bà Văn Dao bỗng hỏi- Thừa Dự, đi chơi với Tố Nhi con thấy thế nào?Giang Thừa Dự đảo mắt liếc mẹ mình một cái- Có đi, nhưng không có gì đặc độ không mặn không nhạt của anh khiến bà Văn Dao cau mày- Con bé đó rất ngây Thừa Dự hiểu ý bà Văn Dao, bà muốn nhắc nhở anh rằng Nghiêm Tố Nhi tốt như thế nào, lại không mưu mô, nếu kết giao cũng sẽ tránh khỏi mệt mỏi, đối với đàn ông như thế cũng không Mẹ à, con đang dồn hết tâm trí vào công thản nhiên Giang Huy dừng đũa- Con nó còn nhỏ, không cần chúng ta phải quan tâm Thừa Dự và bà Văn Dao đều nhìn về phía ông Giang Huy, họ đồng thời nuốt xuống suy nghĩ của mình. Thế nhưng Giang Thừa Dự lại khá thoải mái, dù sao tạm thời anh cũng không bận tâm đến chuyện này, cứ để thư thư, khi nào cần tiến sẽ tiến thường thì sao cũng được, nhưng đối với chuyện dựng vợ gả chồng, anh không muốn lấy lợi ích là một thước đo tiêu chuẩn như những kẻ bà Văn Dao lại khá thất vọng đối với chồng Lục Nhân chỉ lẳng lặng ngồi theo dõi cuộc đối thoại của họ, cô chưa từng dừng đũa bới cơm, giống như ở đây, cô không có quyền lên tiếng. Cô không thể nói “Anh trai nên có bạn gái rồi..”Cô không thể nói “Anh trai thích kiểu con gái như thế nào…”Cô không thể nói “Trong lòng anh trai có muốn lấy vợ không..”….Có rất nhiều thứ, cô không bao giờ nói, cũng không thể thật yên ngồi trong phòng mình. Cô cảm thấy có gì đó không rõ ràng. Giống như, cô đột nhiên không biết bản thân nên làm gì, không nên làm gì, hay có phải những lời cô nói với người khác đều sai lầm rồi ba tiếng gõ cửa, cô bước ra ngoài mở mỉm cười với ông Giang Huy, một nụ cười rất bản năng, khiến cô cũng tự cảm thấy bản thân thật giả Giang Huy mang đến cho cô một cái bánh gato, là loại bánh mà trước đây cô từng nói rằng rất Lúc nãy cha thấy con ăn rất bỗng cảm thấy áy náy vì những biểu cảm phi tự nhiên vừa Cảm ơn Giang Huy cau mày, thở dài- Lục Nhân, bây giờ con đừng nên suy nghĩ nhiều, hãy cố gắng học thật giỏi, chuyện tương lai rồi sẽ nói không rõ ý của ông, thế nhưng vẫn đủ để nhận ra ông đang phiền lòng vì chuyện của cô, nên rất cảm động. - Con biết, con sẽ không suy nghĩ lung Ở công ty có xảy ra chuyện gì không?- Đồng nghiệp đối xử với con rất tốt, có chuyện gì con không hiểu đều chỉ dạy cho con, cha không cần quá lo lắng đâu ạ. Chỉ là con ngồi xe hơi lâu, nên cảm thấy không được thoải mái lúc đó ông Giang Huy mới yên tâm gật đầu- Đi ngủ sớm Dạ, cha cũng nghỉ ngơi sớm nhìn theo bóng ông Giang Huy, ít nhất ông cũng đối xử thật sự tốt với cô, coi cô như con gái ruột thịt của quay đầu, nhìn chiếc bánh trên tay, lòng chợt cảm thấy ngọt vậy, cô không đáng thương như cô tưởng, vẫn có nhiều người quan tâm đến cô, yêu quý cô, vì sao cô còn oán trời trách đất nghĩ cô vừa định xuống nhà uống một cốc nước, ăn bánh xong thường dễ bị khát nước vừa bước ra ngoài, cô nhìn thấy bà Văn Dao đang đi về hướng thư phòng, thật kỳ lạ, thông thường bà rất ít khi đến thư đứng thêm một lát, nghĩ đến vẫn đề bà Văn Dao nhắc đến lúc ăn cơm, hẳn phần lớn là nói về chuyện hôn nhân đại sự của Giang Thừa Dự nhỉ?Cô thật sự muốn biết, trong lòng Giang Thừa Dự đang tính toán như thế dù nghe trộm cũng không hay lắm. Nhưng cô không sao áp chế lại sự hiếu kỳ trong Mẹ à, chuyện này mẹ đừng có xen Thừa Dự từ chối ngẩng đầu lên, anh không muốn thương lượng với bà Văn Dao về chuyện của Nghiêm Tố Văn Dao trầm mặt- Mẹ già rồi, lời nói chẳng ai thèm nghe Mẹ Thừa Dự dường như có vẻ bất đắc Thật sự không thích à?- Con đã nói con còn trẻ Hồi bằng tuổi con mẹ đã sinh ra con rồi Thừa Dự có vẻ đau đầu- Đúng rồi, mẹ sau này đối xử với Lục Nhân tốt một chút, hãy coi cô ấy như con gái ruột của mình bà Văn Dao cũng kinh ngạc trước thái độ của Giang Thừa Dự- Tại sao tự nhiên con lại nói vậy?- Cô ấy không phải em gái mắt bà Văn Dao hiện lên sự bất khả tư nghị- Con nói là…Giang Thừa Dự gật đầu- Nên không cần phải so đo, cha không hề phản bội Thừa Dự cúi xuống tiếp tục nhìn vào những số liệu trên bàn, anh không hề nhìn thấy sự âm ngoan đang nhen nhóm trong đôi mắt bà Văn thì bà càng không thể hạ thủ lưu tình với Giang Lục Nhân được nữa, vốn bà còn không hiểu ông Giang Huy đang nghĩ gì, nhưng bây giờ mọi thắc mắc của bà đã được thông suốt, hóa ra ông đang muốn dâng con gái của ả tiện nhân cho con trai bà cơ đấy. Cứ ngồi đấy mà mơ, chỉ cần một ngày bà còn sống, bà sẽ không để Thừa Dự có bất cứ mối liên hệ nào với con bé cũng đừng mơ. Kỳ nghỉ hè nhanh chóng kết thúc, Giang Lục Nhân lập tức bước vào năm học được đồn đại là tàn khốc nhất trong thời kỳ trung học. Một số giáo viên bắt đầu liên hoàn oanh tạc xuống đầu học sinh, nhưng thái độ chẳng hề khẩn trương mà vẫn ung dung bình tĩnh của các học sinh khiến các giáo viên lại càng sốt ruột. Thời gian chỉ như vừa quay đi quay lại đã hết năm học cấp ba này như luôn là một âm hồn bất tán đối với bất kỳ học sinh nào. Giang Lục Nhân lại thích tự tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ, mỗi khi đến trường, cô đều đi qua nhà sách Trung Ngọ mua rất nhiều sách báo. Cô rất thích thú với các tin tức xã hội và giải trí, cứ như vậy từ học kỳ đầu tiên năm nhất trở đi, cuối tuần nào cô cũng mua một tờ báo “Phụ nữ mới” để xem, và thế là đến cuối học kỳ cô lại thu gom được một đống giấy cao cấp. Cô rất kiên trì thu gom tất cả mang ra ngoài bán giấy vụn, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cô lại thấy vui vui. Con người quan trọng nhất là phải tự biết tìm kiếm niềm vui cho bản thân, để tránh khỏi những cảm giác nhàm chán không thú vị trong cuộc sống tịch mịch khai giảng năm đó, cô được Giang Thừa Dự đưa đến trường. Trên đường đi, anh không ngừng dặn dò, nhưng cô chỉ cúi đầu im lặng không trả lời. Cô sợ phải nhìn thấy nụ cười của anh, khiến cho cô có cảm giác mình chỉ là một tia nắng nhỏ, không có quyền phát ngôn. Trong bộ phim “Bầu trời xanh thẳm” nam chính từng gọi nữ chính là một chú dê con đang gặm cỏ non trên đồng, mà nữ chính trong bộ phim đó có tính cách cũng rất nhu nhược yếu đuối, luôn khiến nam chính có ham muốn được bảo vệ cô. Giang Lục Nhân buồn bực nhíu mày, có lẽ đến chính bản thân cô còn muốn được bảo vệ loại con gái yếu đuối này nữa là, nếu không sẽ không có hàng loạt các biến cố về sau, con người đúng là toàn những thói hư tật xấu không nói nhiều lắm, mãi cho đến lúc Giang Thừa Dự chuẩn bị đi, mới lắc lắc cánh tay cô- Muốn ở cùng anh à?Kiên quyết lắc Tốt lắm, anh sẽ quay về công ty, nhớ là phải về nhà sớm một chút nhé. – Giang Thừa Dự xoa xoa trán Thừa Dự vừa đi, Uông Chu Duyệt liền chạy đến kéo cô- Lâu lắm mới được gặp cậu, tớ nhớ cậu muốn chết. – Nói xong lại ôm cô một cái thật chặt. – Ai chà, đưa tiền học đây, có bao nhiêu tiền nào?Giang Lục Nhân nói ra một con số, Uông Chu Duyệt lại càng tỏ ra thân thiết với cô hơn- Tốt quá, nhà mình chỉ cho mình nhiều nhất là 300 tệ thôi, thế nào, ra ngoài shopping thôi chứ còn gì nữa nhỉ?Đầu Giang Lục Nhân đầy hắc nhưng vừa bước vào cổng trường, Giang Lục Nhân và Uông Chu Duyệt đã đồng thời dừng bước. Cách đó không xa, Kỷ Thành Minh vừa bước xuống mở cửa xe cho Hướng Tư Gia, Hướng Tư Gia nhẹ nhàng bước xuống xe. Cảnh này đã xảy ra vô số lần, nhưng lần nào cũng khiến không ít người phải dừng bước ngó lại như cũ, có lẽ vì nó quá đẹp, nên ai đi qua cũng tình nguyện thưởng Thành Minh không biết đang cầm gì trong tay, chỉ biết Hướng Tư Gia vừa cười vừa nói chuyện cùng Chu Duyệt vỗ vỗ mặt- Ôi, cô thấy Hướng Tư Gia có phải rất có số yêu chú già không?Giang Lục Nhân không nhìn nữa- Ý cậu chủ yếu là nói Kỷ Thành Minh có sở thích lolita thì đúng hơn?- Ha ha, cái đó cái gì gì đó đó thường là âm mưu của tụi con gái mà… - Uông Chu Duyệt cười Lục Nhân bỗng nhiên nhớ tới Giang Thừa Dự, quả nhiên không thể cười nổi nữa. Sau đó Kỷ Thành Minh và Hướng Tư Gia cũng đi tới. Hướng Tư Gia cười với cô- Sao hôm nay đến sớm vậy?Kỷ Thành Minh khoác tay Hướng Tư Gia- Đâu phải ai cũng thích ngủ nướng như cười của anh rất lạnh nhạt, không hẳn là thoải mái, nhưng khiến ai ai cũng nghĩ đến những điều tốt Tư Gia làm mặt quỷ với anh- Tốt, bây giờ đã ghét bỏ em rồi cơ Thành Minh xoa nắn khuôn mặt Hướng Tư Gia- Anh mà dám à?Hai người cứ trực tiếp liếc mắt đưa tình trước bàn dân thiên hạ, coi Giang Lục Nhân và Uông Chu Duyệt như không khí trên đường. Uông Chu Duyệt không ngừng càu nhàu, kéo tay Giang Lục Nhân đi, miệng phàn nàn- Đồ dở hơi, lúc nào cũng thích trình diễn tiết mục ấn ái, cứ như sợ không ai biết cô ta đã đính hôn, mà chồng sắp cưới thì già hơn cô ta đến năm tuổi cơ đấy….- Oa, nếu tớ mà là Hướng Tư Gia, tớ sẽ nghĩ là cậu đang ghen tị Ghen tị… tớ mà phải ghen tị với cô ta?- Vậy sao cậu phải nổi giận thế. – Giang Lục Nhân lắc lắc cái đầu Uông Chu Duyệt, cảm thấy rất thú chung là ngày hôm đó trôi qua cũng không đến nỗi tệ, sau mỗi giờ tự học, Giang Thừa Dự đều đến đón cô về nhà. Giang Lục Nhân rất hài lòng với cuộc sống như thế này, sau một ngày bận rộn cô lại được chậm rãi thưởng thức những giây phút êm ả, và một ngày cứ thế trở nên vô cùng phong khai giảng không lâu, Uông Chu Duyệt chỉ vào Hướng Tư Gia và nói- Hình như cô ta đang trở nên cực kỳ cố gắng, cậu cũng phải cố gắng nâng cao điểm số lên, không là sẽ bị cô nàng vượt qua Lục Nhân liếc Uông Chu Duyệt một cái- Cậu thấy tớ còn chưa đủ cố gắng à?Uông Chu Duyệt cầm tay cô, cực kỳ sốt sắng nói- Cuối cùng cậu cũng giác ngộ rồi, thật đáng giác ngộ của Giang Lục Nhân bắt đầu từ kỳ kiểm tra đầu học kỳ trung học, ngay trước cuộc thi vật ký, nhà trường đã công bố đề cương, nhưng đề thi chắc chắn sẽ không hoàn toàn giống hệt các phần trong đề cương. Trong khi đó nhà trường mời nhiều giám thị trong kỳ thi tháng đến phát khóc luôn, đại bộ phận thí sinh đều đầu hàng, trong đó nữ sinh chiếm tỉ lệ khá cao. Các nam sinh có ưu thế hơn trong các môn như vật lý cứ thế từng bước tiến lên, cấp độ của đề cương khó hay dễ thật khó có thể bình luận. Nếu đề cương đơn giản hơn, đa số nữ sinh chiếm điểm số cao, nhưng chỉ khó hơn một chút thôi, thành tích của nữ sinh lại bị giảm xuống đáng Giang Lục Nhân cũng bị giảm điểm số không ít thì nhiều, trong khi đó Hướng Tư Gia lại hiếm khi tiến bộ đến như Giang Lục Nhân vẫn được xếp trên Hướng Tư Gia như độ học tập của Giang Lục Nhân khá giống với tính cách của cô, trong đề thi mà gặp vấn đề gì khó, cô cũng sẽ không cố gắng giải bằng được thì thôi, dù sao tỷ lệ giải được cũng thấp hơn, mà giải được giỏi lắm cũng chỉ thêm một hai bài chứ giờ thể dục, giáo viên thường cổ vũ các học sinh nên đi ra ngoài nhiều một chút, không nên cứ mãi ngồi trong lớp giải đề toán, ngược lại sẽ không có lợi đối với tư Lục Nhân vốn đang đứng trong hành lang, cô nghĩ nghĩ thế nào, lại đi về hướng nhà vệ sinh đi đến cửa, cô đã nghe thấy một vài giọng nói từ trong đó vọng Tư Gia, gần đây cậu rất cố gắng học tập nhé, khiến bọn tớ rất áp Ừ, cố gắng như vậy mà kết quả cũng chẳng tốt hơn là Không phải rất tốt đấy à? Thầy giáo còn khen cậu tiến bộ mà… A, tớ biết rồi nhé, cậu muốn vượt qua người ta đúng Sao lúc nào cậu cũng thông minh thế? - Hướng Tư Gia dừng lại một chút. – Tớ không thích cái kiểu dễ dàng đạt được mọi thứ của cô ta, cứ như để ra vẻ chỉ số thông minh của mình rất cao ý, còn chỉ số thông minh của chúng ta chỉ thấp lè tè không Đúng vậy. Ngày nào cũng nói mình chẳng thèm cố gắng, sau khi về nhà còn chẳng thèm đọc thêm sách, cứ như là khoe khoang …- Tớ sẽ cố gắng vượt qua cô Tớ sẽ ủng hộ cậu.…Giang Lục Nhân nghĩ nghĩ, cuối cùng vẫn không vào, cô hiên ngang bỏ đi. Rồi lại nghĩ, có phải mình thật sự là người khoe khoang đến thế không? Việc này có thật sự đáng lo ngại đến thế không?Nhưng dù sao cảm giác bị Hướng Tư Gia vượt mặt cũng thật sự chẳng dễ chịu chút nào, nên cô cũng phải cố gắng hơn một chút mới khi vế nhà cô liền chủ động tìm Giang Thừa Thừa Dự vô cùng ngạc nhiên, rất hiếm khi cô chủ động tìm đến tận cửa như thế này, bình thường mỗi khi anh làm việc, cô đều trốn trong phòng, muốn gặp cô một cái còn khó nữa tích ngữ văn của cô không tồi, bài văn của cô thường được thầy giáo tuyên dương trước lớp, tiếng Anh còn khá hơn, không đứng thứ nhất cũng luôn đứng Top đầu, môn Toán cũng không tồi, còn đối với môn Hóa học, sau khi tăng cường làm thêm bài tập thì giờ đó đã trở thành môn đơn giản nhất, môn Sinh vật cũng chẳng là gì đối với cô, có lẽ vấn đề lớn nhất của cô chính là môn Vật cầm trong tay một vài đề thi, sau khi đã ngâm cứu mãi mà vẫn chưa tự giải được, nên lôi ra nhờ anh giảng Nhờ anh làm gia sư à? - Khóe miệng Giang Thừa Dự nhếch cao, tâm trạng rõ ràng không tệ chút nào đến gần chỗ anh hơn, không ngửi thấy mùi nước hoa linh tinh, chỉ có mùi rượu rất nồng- Lại uống rượu à?- Mũi em sao mà thính thế? - Anh nhanh tay véo mũi cô một cái. Cô cũng không tránh thoát, đành buồn bực nhìn để cô ngồi xuống bên cạnh, còn mình thì xem tập đề của cô, cuối cùng cười- Em đúng là đồ cơ tròn mắt đánh giá đến đây là vì việc học, cô rất muốn nói như vậy, nhưng khi bị anh nhìn chăm chú, tâm trạng cô lại biến đổi diệu kỳ, cô nhớ về cái hôn ngày hôm đó, khuôn mặt lại đỏ ửng Thừa Dự nhìn cô, chỉ vào một vài công thức trong sách- Chắc em không chỉ nhớ vài công thức này đấy chứ?- Thầy giáo nói là trong đề thi đại học thường chỉ ra đề vào trong khu vực này thôi, một công thức chia làm hai, cứ như vậy có thể đạt được điểm tương đối…- Vậy em định tùy tiện viết lung tung thế này à?- Em đâu có viết lung tung, đây là công thức cân bằng định lượng mà, Hgt2M2m1+m2V2 này sẽ cho ra một nhiệt lượng tương đương với lực tiêu hao ma sát….Ánh mắt Giang Thừa Dự trầm xuống- Vậy tại sao em không tính tiếp đi?Cô thật sự cũng định như vậy, nhưng thầy giáo luôn lưu ý công thức định luật bảo toàn năng lượng này, nhưng cô lại cố tình không áp dụng công thức môi- Em đến hỏi anh, sao tự nhiên lại biến thành anh hỏi em thế?Cô vênh mặt lên, trông cực kỳ vô Thừa Dự nhìn dáng vẻ của cô mà cháng váng, rất lâu sau anh mới “A” được một tiếng, anh lại chỉ vào cuốn đề cương- Em sai ở chỗ này, chỗ này không có lực tiêu hao ma sát… Em nhìn kỹ lại đoạn này đi…- Cái gì vậy?- Lực cản không khí, nhất định trước tiên em phải lưu ý đến quán tính, nếu có quán tính, trước tiên em phải biết là giảm tốc hay tăng tốc, sau đó mới xuống đến đây……Giang Lục Nhân nghe Giang Thừa Dự giảng bài, thời gian chậm rãi cứ thế trôi qua giống như anh đang ôn tồn kể chuyện , hàng mi khẽ chớp chớp lay động. Cô ghé lên trên bàn, nhìn chăm chú vào đôi mắt đó, không sao thoát được- Mắt anh đẹp Thừa Dự cầm bút, nói nửa ngày, chờ đến bây giờ chỉ có thể đau khổ đỡ trán- Sau này ra ngoài đừng bảo là có quen biết anh Em sẽ nói em không chỉ quen anh, mà còn rất thân thiết nữa Thân đến mức nào?Cô nhanh tay bới tung mái tóc anh để tìm một cái gì đó, sau đó nhổ ra một sợi tóc bạc- Đấy, em sẽ nói em đang giữ một thứ đặc biệt nhất trên người vui vẻ chìa ra sợi tóc bạc của đột nhiên nắm lấy tay sửng sốt, như mình đã phạm lỗi Đi mang đến món quà “khỏa thân” của em đến tặng anh. – Anh thả tay cô ra, vươn tay xoa đầu Cái gì cơ?- Không phải em đang giữ một thứ đặc biệt nhất trên người anh à? Anh cũng phải giống như thế, vậy mới công bằng nhíu mi, không thèm chấp- Em vẫn chưa hiểu chỗ này, anh mau giảng lại Ai bảo em không chịu tập trung lắng nghe Em thật sự không hiểu mà, từ chỗ định luật bảo toàn năng lượng này thôi… Cuộc sống của Giang Lục Nhân lại khôi phục như cũ, buổi sáng lái xe sẽ đưa cô đến trường. Không biết là vô tình hay cố ý, cô ra đến cửa vừa vặn sẽ gặp Giang Thừa Dự đi làm, họ cùng nhau rời phòng, cùng ăn sáng, thời gian biểu của hai người khá giống nhau, lộ trình cũng khá trùng hợp, nên miễn cưỡng có thể gọi là tiện đường. Nhiều khi cô còn tự tưởng tượng, có khi anh mượn cớ này để đưa cô đến trường, nhưng khả năng này vốn không cao, thế nhưng ngay đến bà Văn Dao cũng không tỏ rõ thái độ, nên cô thà tiếp tục tự giữ im quan hệ giữa cô và Giang Thừa Dự vào thời điểm đó vẫn chưa có gì thay đổi, cô vẫn đến trường, anh vẫn đến công khi tan học, cô sẽ lên xe trò chuyện cùng ông Giang Huy, còn anh sẽ lái xe chở cả hai về nhà. Ngay khi vừa nghe thấy âm thanh động cơ quen thuộc, lòng cô lại rạo rực mong chờ, trong đầu thầm đếm, 1,2,3,4… Bình thường, khi đếm đến số 17, anh sẽ xuất hiện trong tầm mắt nên có một quãng thời gian rất dài, cô rất yêu thích con số xe đưa Giang Lục Nhân đến cổng trường, cô xuống xe, bước chân nhẹ nhàng bước vào lớp. Cô tháo cặp sách, lấy sách vở ra, cũng không hiểu tạo sao, rõ ràng cô không thích đọc sách, nhưng lại có thói quen mang sách vở về nhà, và vẫn luôn như vậy, mãi không sửa vừa ngồi xuống, Uông Chu Duyệt đã lập tức quay xuống nói- Mình nói trước, lần này cậu nhất định không được để cho những fan ủng hộ như chúng mình thất vọng nữa đâu, nhất định phải đánh bại Hướng Tư chán nản, chỉ muốn gục ngay xuống bàn, cứ như vậy liệu có thể không phải nghe cô nàng này thao thao bất tuyệt một trăm linh tám phép biến hóa nữa nhỉ?- Lại có sự kiện gì à?Cô thu dọn lại sách vở trên bàn mình, sao vẫn cứ lộn xộn thế Chu Duyệt đặt một tay lên mặt bàn, tay kia xoa cằm- Không phải lễ kỷ niệm ngày thành lập trường sắp đến rồi sao? Trường có kế hoạch để mỗi ban trình diễn một tiết mục, đại khái là dự định sẽ tổ chức một lễ kỷ niệm thật hoành tráng, ngày hôm đó đài truyền hình Lý Thị cũng đến ghi hình, ban chúng ta định diễn một vở kịch, cậu biết nam chính sẽ là ai Lục Nhân tuyệt đối không hề có một chút hứng thú nào với đề tài này, nhưng nếu không hưởng ứng, thật có lỗi đối với sự nhiệt tình của Uông Chu XXX? XX? YY? XYX?Cô nói ra một loạt tên các đại minh tinh mà Uông Chu Duyệt rất hâm mộ, theo lời của Uông Chu Duyệt mà nói thì các anh này vô cùng đẹp trai, chỉ cần ngắm các anh thôi đã đủ no Chu Duyệt càng xúc động- Mình nói là trong trường Lục Nhân khoát tay- Được rồi, chẳng lẽ là Ngô Thượng Gia?- Sao cậu có thể thông minh đến thế chứ?Giang Lục Nhân khẽ mân mê môi, các nam sinh trong ban này, chỉ có duy nhất một học sinh vừa được chuyển đến. Khi Ngô Thượng Gia vào ban của họ, lập tức danh tiếng vang dội, tất nhiên, sự nổi tiếng đó chỉ giới hạn đối với học sinh năm hai. Lũ con gái lập tức so sánh Ngô Thượng Gia với các nam khôi khác, với biểu hiện của anh chàng này, lập tức được bầu chọn là hot boy. Mặc cho các nữ sinh gào rú, Ngô Thượng Gia vẫn giữ thái độ thẹn thùng xa đã từng nói nữ sinh là loại sinh vật nhút nhát?Giang Lục Nhân lắc đầu- Cậu cảm thấy ban chúng ta còn nam sinh nào khác nữa à?- Nếu mình mà là con trai, mình sẽ yêu bạn Ôi, mình sợ rồi Lục Nhân giả vờ run rẩy hai vai, trên khuôn mặt tràn ngập ý Lục Nhân đã lược bỏ rất nhiều chi tiết rồi nhé, ví dụ như chàng trai hay thẹn thùng Ngô Thừa Gia cũng hay đợi cô trước cổng trường sau khi tan học, lẽo đẽo theo sau cô, cho đến khi nhìn thấy cô lên xe. Mỗi khi học tiết thể dục, mỗi làn cô nhảy xà kép, cậu ấy sẽ đứng không xa, yên lặng ngắm nhìn gái, nói chung là rất nhạy đến khi cậu ta muốn tiến thêm một bước nữa, cô mới nói- Chúng ta làm bạn Gì cơ?Trên khuôn mặt cậu nam sinh đầy sự kinh Nghĩa là chỉ làm bạn tốt của nhau thôi, được chứ?Đôi mắt cậu thiếu niên nhanh chóng trở nên ảm là mong muốn của cô, rất rõ ràng, không ướt át bi lụy, không dùng sự mờ ám để đưa vị trí của mình lên cao cao tại thượng, cô luôn là một cô gái rõ ràng, không chơi bời dây cuối buổi học, thầy giáo thông báo về tầm quan trọng của lễ kỷ niệm ngày thành lập trường, Giang Lục Nhân mới hiểu hết toàn bộ ý tứ trong lời Uông Chu phó văn thể mỹ soạn một kịch bản có nội dung khá trưởng thành so với tuổi của họ, về tình yêu, tình thân và tình bạn, rất may mắn là nội dung khá thực tế, nên đã được giáo viên chủ nhiệm duyệt. Vấn đề tiếp theo là, diễn vai nam chính dĩ nhiên sẽ là Ngô Thượng Gia, nhưng nữ chính lại khá khó khăn để chọn giữa Hướng Tư Gia và Giang Lục Nhân. Vấn đề này không chỉ khiến giáo viên khó xử mà còn khiến nam sinh cũng rất bối rối. Vì các nam sinh trong ban không có lập trường giống như các nữ sinh, họ vừa thích sự lạnh lùng quyến rũ của Giang Lục Nhân, nhưng cũng thích sự dịu dàng như gió xuân của Hướng Tư Gia, vì vậy tự nhiên nảy sinh mâu thuẫn nội kiến của giáo viên rất rõ ràng, đó là để Hướng Tư Gia cùng Giang Lục Nhân đều thử vai cho vai nữ chính, đồng nghĩa với, các nữ sinh khác trong ban không có cơ Lục Nhân gõ nhịp trên bàn, không hề mở cùng vẫn là lớp phó văn thể mỹ đề xuất ý kiến, để Giang Lục Nhân và Hướng Tư Gia cùng đối diễn cùng Ngô Thượng Gia, xem ai sẽ là người thích hợp hơn. Đề nghị này nhanh chóng được đồng giờ học, Giang Lục Nhân phải ở lại thêm một lúc để luyện tập. Cô vốn không có nhiều hứng thú, nhưng vì Uông Chu Duyệt quá háo hức, nếu cô từ chối, có khi sẽ khiến cô ấy tức chết mất. Nhưng đâu có gì xứng đáng để tranh dành, Giang Lục Nhân cầm kịch bản, đọc một lần, cô nói thẳng với lớp phó văn thể mỹ, cô muốn sửa lại kịch bản này. Vì thế câu chuyện trở thành có hai nhân vật nữ chính, không ai phải cảm thấy áy náy nhưng, Uông Chu Duyệt vẫn hung hổ trách cô- Cậu có biết, cậu làm như vậy, là để lại hậu họa cho bản thân không, cậu nên đánh bại Hướng Tư Gia đến đây, da đầu cô cũng run Chúng nó nói rằng cậu trông giống vợ cả, còn Hướng Tư Gia hợp làm tình Suy nghĩ rất Bọn nó ý muốn nói, chồng thì yêu chiều tình nhân Mình cũng nghĩ …- Cậu nghĩ lại xem, xét về danh phận, mình vẫn là chính Nhưng có khả năng sẽ bị cướp chồng Thì đã sao, xã hội thượng lưu đều nhiều “người tốt” như vậy, nhất định sẽ thay mình chửi cô ta…- Cậu…Trước ngày kỷ niệm thành lập trường, Giang Lục Nhân báo với ông Giang Huy, mời ông đến xem cô biểu diễn. Thế nhưng, ông Giang Huy lại tỏ ý, ông không thể đến, cô cũng không vì thế mà thất buổi biểu diễn, cô diễn vai vợ cả, cuối cùng thất bại, Hướng Tư Gia diễn vai tình nhân sánh vai cùng hoàng tử ân ái ra đi, hoàng tử mất trí nhớ, quên mất anh đã từng yêu người vợ do Giang Lục Nhân diễn. Vở kịch vừa hài hước, vừa bi thương. Thế nhưng, chính bản thân Giang Lục Nhân cũng không ngờ rằng, cô đứng trên sân khấu diễn xuất, với ánh mắt sáng quắc như sao, trên nền bộ trang phục hồng rực rỡ, đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Thậm chí, có người còn khóc dưới khán thoại cuối cùng của cô trong vở kịch đó là- Em sẽ không khóc, chỉ cần chàng hạnh phúc, em nhất định sẽ không khóc…Thế nhưng, một giọt lệ mỏng vẫn xuất hiện nơi khóe mắt đứng trên sân khấu, lại khiến đôi tình nhân kia chỉ còn là nhân vật phối hợp diễn, mất đi toàn bộ ý nghĩa, tất cả mọi ánh mắt đếu hướng về phía hôm đó, Giang Thừa Dự vừa bước vào giữa hội trường, chỉ xem được nửa tiết mục, vì dưới khán đài, học sinh tụ tập rất đông, buổi diễn không được xếp vào buổi tối, mà phải dời sang buổi chiều, lịch trình của anh vốn có một bữa ăn, thế nhưng ông Giang Huy lại ma xui quỷ khiến gọi điện tới, tuy không bắt buộc anh nhất định phải đến, nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng rằng, nếu anh rảnh, nhất định phải đến thật sự không rảnh, nhưng vì sao lại đến, ngay chính anh cũng không thể lí đứng ở hàng cuối, nhưng thị lực rất tốt, có thể xem rõ mọi diễn biến trên sân khấu. Đến sớm, không bằng đến đúng lúc, anh vừa đến, lại đúng tiết mục do Giang Lục Nhân biểu diễn. Anh từng nghe nói, có một kiểu người, chỉ cần họ xuất hiện, dù trong đám đông vẫn có thể thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Cô, chỉ cần xuất hiện trên sân khấu, ánh mắt của người xem lập tức không thể rời khỏi khi Giang Lục Nhân trong bộ váy hồng rực bước trên sân khấu, đã khiến hai bạn đồng diễn trong nháy mắt trở thành nhân vật phụ, hoàn toàn mất đất tình tiết vở kịch, anh chợt cảm thấy, đáng lẽ cô không nên ở bên hoàng tử đó, không phải vì cô không đủ tư cách, mà với khí chất của cô, người đàn ông đứng bên cạnh cô phải hơn chậm rãi xem hết diễn biến câu cùng, khi cô đứng ở một góc sân khấu, lẳng lặng nhìn theo bóng dáng chàng hoàng tử và công chúa ra đi, trong đôi mắt cô ánh lên sự kiên cường, như thể đây không chỉ là vai diễn. Tà váy hồng bay bay trong gió, khiến người xem như có ảo giác, cô rất cô quạnh đìu cuối cùng, toàn bộ diễn viên đều lên sân khấu để cảm ơn khán giả, tất cả mọi người đều vỗ tay, Giang Thừa Dự cũng vươn tay, vỗ tượng trưng vài bắt đầu tiết mục tiếp theo, anh mới mỉm cười nhìn sang người đứng bên cạnh- Tổng giám đốc Kỷ, thật không ngờ ngài bận trăm công nghìn việc vẫn đến đây Nếu không sao có thể gặp được người bận trăm công nghìn việc như tổng giám đốc Giang đây?- Em gái tôi đang biểu diễn trên sân Vị hôn thê của tôi cũng đang biểu diễn trên sân Thành Minh quay lại mỉm cười, sau đó lại tiếp tục suy nghĩ sâu xa- Thế nhưng để vị hôn thê của tôi dành chiến thắng cuối cùng, cần phải có lời cảm ơn đến em gái Thừa Dự chỉnh lại quần áo- Đáng tiếc, lại mất nhiều hơn mắt Kỷ Thánh Minh trở nên xa xăm- Có lẽ vậy.

ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời