bạo quân ôn nhu của ta
Người Bảo Hộ Của Bạo Quân Là Ma Nữ Tàn Độc. Theo cốt truyện, kết cục của việc nuôi dưỡng nam nhân vật chính của ma nữ sẽ là cái chết đối với cô ấy. May mắn thay, khoảng cách nam chính được sinh ra còn tận 200 năm. “Nếu vậy thì mình cứ thong thả mà nghĩ đối
Thể loại: Ngôn tình cổ đại. Editor: Phương Phương. Beta: Tử La. Số lượng: 277 chương. Khi hắn gặp nàng lần đầu tiên đã nói rằng: "Ta sẽ cưới nàng để nàng trở thành nữ tử tôn quý nhất". Ngày gặp lại, hắn là thái tử cao cao tại thượng còn nàng là tù nhân. Hắn
Bạo Quân Ôn Nhu Của Ta audio, Mới Cập Nhật: Chương 0516 Thành Vô sương Khổ tương tư 3, Kiếp trước: Tía Tô – Long Vương Long Hạo trong một lần dạo chơi ở thiên đình gặp Tía Tô, đem lòng mến nàng, nhưng Tía Tô đang giả dạng cung nữ trốn ra ngoài nên Long Hạo sau này gặp lại
Vay Tiền Nhanh Ggads. Thể loại Ngôn tình cổ đạiEditor Phương PhươngBeta Tử LaSố lượng 277 chươngKhi hắn gặp nàng lần đầu tiên đã nói rằng "Ta sẽ cưới nàng để nàng trở thành nữ tử tôn quý nhất"Ngày gặp lại, hắn là thái tử cao cao tại thượng còn nàng là tù nhân. Hắn nhìn từ trên cao nhìn xuống vũng máu nàng nằm, khi đó nàng mới biết rằng hắn đã sớm có người trong mệnh trêu ngươi, một đạo thánh chỉ làm cho nàng và hắn trở thành phu thê. Nàng cùng hắn vào sinh ra tử nhưng cũng chỉ đổi lấy ba thước lụa trắng, toàn bộ gia quyến bị tịch thu tài sản, còn có thai nhi trong bụng trở thành vũng máu khắc nàng quyết tuyệt vứt bỏ mọi thứ, hắn lại đem nàng khoá trái vào lòng, tất cả sủng ái chỉ dành riêng cho nàng. Là thật lòng? Hay lại là một sự khởi đầu mưu mô khác?
Editor Quân LyBọn họ có cái gì cần nói sao?Dạ Mộc trong lòng là không tình nguyện, nhưng Ôn gia đang ở đây, Ôn Như trước khi đi yêu cầu chuyện cuối cùng, Dạ Lệ sẽ không cự nhiên, Dạ Mộc ngẩng đầu nhìn Dạ Lệ, liền thấy Dạ Lệ gật gật đầu,"Mộc Nhi, ngươi cùng mẫu thân ngươi, nói lời tạm biệt đi."Giữa bọn họ có giao tình tốt đến loại này sao?Dạ Mộc gật gật đầu, ngoan ngoãn cùng Ôn Như đi vào Như không để cho người khác theo vào, ăn mặc một thân trắng thuần sa y đi ở phía trước, tấm lưng kia, vô cớ để lộ ra vài phần tiêu Mộc cả người đều cảnh giác, cũng không biết Ôn Như rốt cuộc muốn làm cái gì......Đi đến chủ tọa ngồi xuống, hai mắt sưng đỏ của Ôn Như nhìn nàng."Cái này, ngươi vừa lòng?"Gì?"Hãm hại ta, lại tìm cái kẻ chết thay đẩy ra, để hắn tố giác ta, chính mình hoàn toàn đứng ngoài cuộc. Nhìn không ra, ngươi tâm cơ thật thâm trầm!"Dạ Mộc há miệng thở dốc, thấy Ôn Như một bộ nhận định, nàng cũng không giải thích Ôn Như đặt trên tay vịn nắm chặt, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, ánh mắt cũng trở nên âm trầm đáng sợ."...... Buồn cười ta nhiều năm như vậy, đem vô số người đạp dưới chân, cuối cùng, thế nhưng hủy trong tay của ngươi? Buồn cười, thật là buồn cười!"Dạ Mộc đứng trước mặt nàng, vóc dáng lùn lùn đứng đều không cao đến chỗ nàng ngồi, nàng càng nhìn Dạ Mộc càng không hiểu, nàng sao có thể bị một hài tử đánh bại?!Dạ Mộc khuôn mặt nhỏ căng chặt, nửa ngày mới nghiêm túc nói. . Google ngay trang TRÙMtruуện .мe "Sự thật chính là sự thật, ta cũng không rõ đạo lý gì. Ta chỉ biết, thiên hạ không có gió không lọt tường, ngươi đang trách người khác vạch trần ngươi, vì cái gì không tỉnh lại một chút xem sai lầm của mình?""Ngươi câm miệng!!"Ôn Như thanh âm sắc nhọn, ánh mắt trở nên càng thêm dữ tợn!"Đúng, ta có sai! Sai lầm lớn nhất, chính là để ngươi sống đến hiện tại! Ta biết ngươi vì sao muốn đối phó ta, còn không phải bởi vì ta giết mẹ ngươi sao? Ngươi đã chờ ngày này thật lâu chứ gì?"Dạ Mộc nhẹ giọng nói,"Giết người thì đền mạng, báo ứng tự chịu.""Nhưng dã tâm của ngươi chỉ có thế sao?"Ôn Như cười lạnh, hai má ửng đỏ không bình thường,"Chỉ cần ta đi miếu, không bao lâu, tướng quân liền sẽ hưu thê lại cưới! Đến lúc đó hài tử của ta cũng biến thành con vợ lẽ, hơn nữa ngươi tâm tư ác độc, sẽ bỏ qua bọn họ? Ngươi chắc là rất muốn tướng quân chỉ có ngươi đi?!"Dạ Mộc tức khắc cảm thấy không lời nào để nói, ở ý niệm của Ôn Như, nàng đã hư tới cực hạn, lại nói đều là trống không."Ngươi nghĩ thế nào thì nghĩ......"Dạ Mộc lui về phía sau nửa bước, chuẩn bị xoay người,"Mặc kệ ngươi tin hay không, người khác không trêu chọc ta, ta sẽ không trêu chọc người khác."Ôn Như âm trầm nở nụ cười,"Đúng, ngươi sẽ không trêu chọc người khác......"Dạ Mộc nghe nàng cười có chút kỳ quái, ngẩng đầu nhìn lại, lại thấy Ôn Như hét lên một tiếng, hướng nàng ngã tới! Nàng theo bản năng tiếp được, sau đó trong tay, liền nhiều một cái đồ vật!Máu tươi nóng bỏng sền sệt làm ướt tay nàng, Dạ Mộc hơi trừng lớn đôi mắt, giờ khắc này, Ôn Như gầy ốm tái nhợt gần nàng trong gang tấc."...... Ta cũng sẽ không cho ngươi cơ hội, cùng xuống địa ngục đi!"Khóe miệng nàng hiện lên một tia nụ cười giả tạo, giây tiếp theo, mấy thân ảnh xông vào!"Như Nhi!!"Ôn Như ngã xuống đất trong nháy mắt, mẫu thân nàng chạy vào, đem nàng ôm trong ngực! Lúc này Ôn Như hơi thở mong manh, nàng bắt lấy tay mẫu thân nói,"Là nó...... Là nó muốn giết ta, bởi vì...... Ta giết mẹ nó!"Lúc này, Dạ Lệ cũng vọt vào,"Đây là có chuyện gì?!"Ôn Như nhìn đến Dạ Lệ trong nháy mắt, nước mắt xôn xao một chút liền rơi xuống!"Tướng, tướng quân!!"Nàng mặt nhiễm máu, nhìn qua buồn rầu,"...... Ta thật sự...... Thật sự không có phản bội ngươi! Là...... Là nó hãm hại ta!"Ôn Như hướng Dạ Lệ vươn tay lên."Phu thê mười năm...... Tướng quân, ta nguyện dùng chết chứng minh!"Dạ Lệ ánh mắt một nghi, không đợi hắn nghĩ nhiều, giây tiếp theo, tay Ôn Như liền rũ xuống, thừa tướng phu nhân ôm thi thể lớn tiếng khóc rống!"Như Nhi! Ngươi sao ngốc như vậy! Nương biết ngươi trong sạch, nương biết!!"[Truyện chỉ được đăng duy nhất trên Wattpad junli0522, những nơi khác đều là đăng trộm không xin phép!]Dạ Mộc bị thanh âm chung quanh bức cho lui về phía sau hai bước, nhẹ buông tay, chủy thủ cũng dừng ở trên mặt đến chủy thủ nhiễm máu kia, thừa tướng phu nhân chỉ vào nàng tức giận nói,"Mau bắt lấy nàng! Ám sát chủ mẫu, tội đáng chết vạn lần, trăm lần không thể buông tha!"Nàng vừa nói xong, người chung quanh đều muốn động, mà Dạ Lệ lại tiến lên một bước,"Dừng tay!"Ở tướng quân phủ, Ôn gia cũng không dám lỗ mãng, thừa tướng phu nhân ngẩng đầu, phẫn hận nói,"Chẳng lẽ tướng quân muốn bao che hung thủ giết người này? Ngươi muốn vì một thứ nữ, cùng tướng phủ ta thành địch?!""Ta không có giết người."Dạ Mộc đột nhiên mở miệng, tầm mắt mọi người đều dừng ở trên người nàng, phẫn nộ, nghi ngờ, nhưng là thế cục càng bất lợi, nàng liền càng bình tĩnh, nàng bản lại lần nữa nói,"Ta không có giết người!""Nói bậy!"Thừa tướng phu nhân hai mắt đỏ bừng chỉ vào nàng nói,"Như Nhi nói, ngươi là muốn báo thù cho mẹ ngươi mới giết Như Nhi! Ta nhổ! Một thiếp thất mà thôi, nào so được với con ta? Ngươi bôi nhọ trong sạch con ta liền thôi, còn hại tính mạng nàng, quả thực súc sinh không bằng! Ta đây liền phái người bắt ngươi quy án!"Dạ Mộc trong lòng biết lúc này không nói, lúc sau chỉ sợ không có cơ hội cãi lại, cho nên, nàng lớn tiếng nói."Nàng là tự sát! Nơi đây cách chỗ ngồi khá xa, nàng hiển nhiên là đứng bị ám sát, mà ta không đủ cao, sao có thể đâm vào ngực? Hơn nữa người tự sát miệng vết thương mới là ngang lưỡi dao, ta đâm nàng miệng vết thương hẳn là phải đứng lưỡi dao, về phần nàng vì sao muốn tự sát hãm hại ta, không cần ta nhiều lời, các ngươi chính mình trong lòng rõ ràng!""Tốt cho thứ nữ miệng lưỡi sắc bén!"Thừa tướng phu nhân đem thi thể Ôn Như giao cho bên người bên cạnh, đứng dậy, nổi giận đùng đùng tới gần Dạ Mộc."Ngươi nói con ta giá họa cho ngươi? Ngươi là thứ gì mà cần nàng dùng chết giá họa cho ngươi?!"Dạ Mộc không sợ chút nào ngửa đầu nhìn nàng,"Bởi vì nàng sợ hãi ta xuống tay với hài tử của nàng, bởi vì nàng biết chính mình tới miếu thanh tu kết cục đã định, nàng sợ chính mình bị hưu, sợ hài tử sẽ lưu lạc, cho nên muốn vừa chết bảo toàn thanh danh, lại tranh thủ phụ thân đồng tình. Nàng nghĩ lần này hết thảy đều là ta làm hại nàng, nàng đến chết, đều không có hối cải!""Ngươi câm miệng!"Thừa tướng phu nhân dùng móng tay nhọn hoắt bắt lấy cổ áo Dạ Mộc! Dạ Mộc cứ như vậy đem động cơ của Ôn Như nói ra, làm bà ta tức giận đến cả người đều đang run rẩy!Nữ nhi dùng chết mới giữ được thanh danh, bà ta tuyệt đối không để bất luận kẻ nào làm bẩn!"Mặc kệ ngươi giảo biện thế nào, ngươi, thân là thứ nữ mưu hại mẹ cả, chúng ta đều thấy được, ngươi hẳn là phải chết không thể nghi ngờ!"Nàng duỗi tay đẩy Dạ Mộc ra, đứng dậy nói với Dạ Lệ,"Nếu tướng quân không đành lòng, bổn phu nhân, không ngại đi nhiều một chuyến, đưa nàng đi ngự thẩm đường, mời tam tư định đoạt!"
Kiếp trước Tía Tô – Long Vương Long Hạo trong một lần dạo chơi ở thiên đình gặp Tía Tô, đem lòng mến nàng, nhưng Tía Tô đang giả dạng cung nữ trốn ra ngoài nên Long Hạo sau này gặp lại Tía Tô lại ko nhận ra nàng. Tía Tô là con gái út của Ngọc Hoàng, vì lý do chính trị mà đem nàng gả cho Long Hạo làm vương hậu. Không nhận ra Tía Tô, ko hài lòng với cuộc hôn nhân chính trị, nên Long Hạo để mặc Tía Tô bị thiếp thất của mình khi dễ. Tới khi binh biến, Tía Tô vì cứu Long Hạo và nữ nhân của Long Hạo mà chết, lúc này Long Hạo mới phát hiện người mình yêu thì ra là Tía Tô, nhưng đã muộn. Thế giới hiện đại Tiểu Thất trong một lần chạy trốn xuyên qua Tây Lương hoàng triều. Tây Lương hoàng triều Đoạn đầu của truyện thật ra không phải là khúc mở đầu nên gây nhiều khó hiểu, nhưng đây cũng là khúc ta thích nhất trong truyện. Mọi người cứ hỏi anh có đem chị chém không? Tại sao lại chém ngang eo ác vậy? Thật ra chỉ cần Tiểu Thất lên tiếng cầu xin thì A Ly ta thích tên này hơn sẽ không bao giờ chém. Thật ra, cho dù Tiểu Thất không có cầu xin, thì A Ly cũng không nỡ chém. Mọi người đọc tiếp sẽ thấy, A Ly đem Tiểu Thất ra pháp trường chỉ vì nóng giận nhất thời, giam nàng vào ngục nhưng cũng cho người đem thuốc trị thương tốt nhất cho nàng người này lại lén A Ly ko đem thuốc nên mới làm Tiểu Thất suy yếu. Đọc truyện mà thấy thương cho hai người này. Tiểu Thất yêu A Ly nhưng nghĩ A Ly yêu Như Ý sườn phi sau này của cung Tuyết Tùng đó. A Ly yêu Tiểu Thất nhưng không nhận ra, khi nhận ra thì ko biết diễn đạt. Hai người cứ hiểu lầm đối phương ko yêu mình.
bạo quân ôn nhu của ta