bắc kinh cố sự

Mẹ tôi đang vẽ bát mặc (1), bà tham gia một lớp đại học gì đó cho người già, đam mê tranh Trung Quốc. “Con với Tĩnh Bình mau sinh một đứa đi! Còn kéo dài làm gì nữa?”. Bà vừa vẽ vừa nói. “Không phải là con không muốn, là cô ấy không sinh.”. “Tĩnh Bình nói hết Vay Tiền Nhanh Ggads. Thể loại đam mỹ, hiện đại đô thị, được diễn tả giống như một cuốn nhật ký, ghi lại quá trình mà nhân vật chính đã trãi qua, từ lúc còn trẻ cho tới khi già. Tôi từng là con trai một cán bộ cấp cao ở Trung Quốc, nhưng cũng không phải cái loại không học vấn, chẳng nghề nghiệp. Sau khi tốt nghiệp phổ thông cũng đã thi đỗ vào khoa tiếng Trung của một trường đại học trọng điểm, năm học thứ hai đã cùng đám bạn lập một công ty cỡ vừa. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vay một khoản không nhỏ, tự mình lập một công ty thương mại, kiếm chác rất tốt, nhất là mấy năm làm ăn với bên Đông Âu cực kì hưng thịnh. Năm năm sau, dựa vào quan hệ của ba, cũng nhờ chút khôn ngoan nhạy bén của bản thân, tôi đã có một công ty vốn hơn trăm triệu, năm ấy tôi hai mươi bảy tuổi. Quay lại trang chủ / Châu Á TRUNG QUỐC Bắc Kinh nỗ lực giải thích và trình bày về chiến lược quân sự của Trung Quốc nhằm trấn an cộng đồng quốc tế. Lần đầu tiên Bắc Kinh tổ chức họp báo và cho phát trên truyền hình buổi công bố tài liệu mang tên "An Ninh Quốc Phòng Trung Quốc trong thời đại mới". Đăng ngày 25/07/2019 - 1511 Binh sĩ Trung Quốc diễu hành tại căn cứ huấn luyện Chu Nhật Hòa ở Nội Mông Trung Quốc ngày 30/07/2017. Ảnh minh họa. REUTERS/Stringer Nếu như Sách Trắng về quốc phòng năm 2015 ngay từ những dòng mở đầu đã nhấn mạnh đến vai trò của Đảng Cộng Sản Trung Quốc, thì lần này, phải đợi đến chương thứ hai, độc giả mới thấy Đảng Cộng Sản Trung Quốc được nhắc đến. Một thay đổi rất quan trọng khác là Bắc Kinh tránh phô trương "Giấc mơ Trung Hoa" đưa Trung Quốc trở lại trung tâm bàn cờ thế giới. Tài liệu vừa được công bố hôm 24/07/2019 nhấn mạnh đến "định mệnh chung" của thế giới, mà ở đó an ninh của các quốc gia đã được "đan kết" với nhau. Thực ra đằng sau những lời lẽ này, Trung Quốc theo đuổi cùng lúc hai mục tiêu. Thứ nhất là nhắm vào Hoa Kỳ, khi cho rằng "hệ thống và trật tự an ninh quốc tế đang bị những chính sách bá quyền, và hành động đơn phương đe dọa". Khác với Washington, Bắc Kinh muốn chứng tỏ họ là một đối tác đáng tin cậy của cộng đồng quốc tế, là một quốc gia yêu chuộng hòa bình. Nếu như chính quyền Trump có khuynh hướng đưa ra những quyết định đơn phương, thì ông Tập Cận Bình chọn con đường đối thoại đa phương. Cụm từ "hợp tác" đã được tìm thấy 69 lần trong báo cáo về quốc phòng của Trung Quốc lần tiêu thứ nhì của Trung Quốc thể hiện qua những lời lẽ có vẻ hòa hoãn trong Sách Trắng 2019 nhằm trấn an quốc tế, đưa ra hình ảnh một nước Trung Quốc hòa bình. Chuyên gia về Đông Bắc Á Antoine Bondaz, Quỹ Nghiên Cứu Chiến Lược Pháp, phân tích Vào lúc những nghi kỵ ngày càng lớn từ Mỹ đến châu Âu và đương nhiên là từ các nước láng giềng Đông Nam Á, về tham vọng quân sự, chiến lược của Trung Quốc, Bắc Kinh bắt buộc phải "giải độc". Nhưng chuyên gia này nói thêm, đấy chỉ là về hình thức bề ngoài, bởi theo ông Bondaz, tài liệu "An Ninh Quốc Phòng Trung Quốc trong thời đại mới" một lần nữa khẳng định thêm tham vọng của "một siêu cường quân sự".Antoine Bondaz, Quỹ Nghiên Cứu Chiến Lược của Pháp, đưa ra một số bằng chứng. Một là trên vấn đề Đài Loan, Trung Quốc nói rất rõ ràng là bằng cách này hay cách khác, Đài Loan sẽ quay về với mẫu quốc "Trung Quốc phải và sẽ thống nhất". Thông điệp đó được đưa ra trong bối cảnh Washington đồng ý bán vũ khí cho Đài Loan, với hợp đồng trị giá hơn hai tỷ đô trở thành một siêu cường quân sự, quân đội Trung Quốc bắt buộc phải trở nên hùng mạnh và được trang bị những vũ khí tiên tiến nhất. Vũ khí lợi hại nhất là phát triển công nghệ cao. Sách Trắng 2019 của Bắc Kinh không che giấu tham vọng này. Theo chuyên gia Bondaz, đây là bằng chứng thứ nhì cho thấy khó có thể tin được rằng Trung Quốc phát triển quân đội để phục vụ mục tiêu hòa bình. Vả lại Bắc Kinh nói rõ tăng cường sức mạnh cho quân đội là nhằm "bảo vệ an ninh quốc gia, quyền lợi chính đáng của nhân dân, bảo vệ các tổ chức và định chế của Trung Quốc ở hải ngoại" và Bắc Kinh sẽ "phát triển căn cứ hậu cần ở các vùng ngoài lãnh thổ"Vậy thì làm sao quốc tế có thể tin vào thiện chí hòa bình của Trung Quốc ? Với một chiến lược và những mục tiêu rõ ràng như vậy, cầm chắc là căng thẳng giữa Bắc Kinh với các nước láng giềng Đông Nam Á và đặc biệt là tại Biển Đông sẽ không giảm bớt. Chuyên gia Elsa B. Kania, thuộc trung tâm nghiên cứu về an ninh Center for a New American Security, trên báo The Diplomat 25/07/2019 đánh giá Nếu như mục tiêu của Trung Quốc là nhằm trấn an cộng đồng quốc tế, thì hiệu quả Sách Trắng khá là "hạn chế". Thực sự là một năm không bình yên. Mười lăm tháng tư, Lam Vũ hưng phấn bảo tôi bọn em bãi khóa tuyệt thực.“Làm bậy cái gì nha! Chán ngày lành quá rồi phải không!” Tôi rất xem thường nói với em.“Anh trước đây cũng là sinh viên, hẳn cũng phải có ý thức không ngại khó sợ khổ chứ.”Nghe câu nói hồn nhiên của em, tôi không nhịn được muốn cười“Bọn em nếu như thực sự lo lắng cho nước nhà thì nên hảo hảo học tập, bọn anh á, hảo hảo làm ăn.” Tôi chọc em cười.“Các anh như thế mới là sâu mọt của quốc gia!”“May mà không phải là “Văn cách”, nếu là “Văn cách”, em còn không phải bắt anh đi thi bơi.” Tôi một bên lái xe, một bên cười nói với cũng cười, sau đó lại lo lắng hỏi “Ầm ĩ lên, có ảnh hưởng tới anh không?”“Có chứ, nếu sau này anh không làm ăn được, lại chẳng có bản lĩnh gì khác, này không phải là phải lên phố ăn xin sao!”“Em nuôi anh nha!” Em đắc ý cười.“Coi như xong! Anh thà đi ăn xin.” Tôi dừng lại một chút, ngữ khí tương đối nghiêm túc nói “Em đừng hãm quá sâu, có khi rủi ra. Em xem “Văn cách”, mấy người có được kết cục tốt.”“Em sẽ không thế đâu, em ngay cả đoàn tuyệt thực cũng không tham gia, xem như là người ngoài cuộc nhất.”Khi đó đại đa số học sinh đều tham gia “cách mạng”, cũng có một số ít nhân cơ hội làm chuyện riêng của mình. Lam Vũ nói trong trường học, “thác phái” những người chuẩn bị thi TOEFL, “ma phái” những người chơi mạt chược và “hồ điệp uyên ương phái” những người đang yêu là những người được lợi nhất từ cách mạng. Tôi bảo em thì được tính là người “hồ điệp uyên ương phái” rồi, thế nhưng em nói không phải, đó là chỉ những chuyện yêu đương nghiêm chỉnh thôi. Em nhất định cho rằng chúng tôi là vui vẻ vụng trộm không nghiêm tôi bên nhau tính là gì đã không còn quan trọng, quan trọng là chúng tôi hầu như ngày nào cũng được ở cạnh nhau. Trường học đã cho nghỉ hoàn toàn, em chẳng có việc gì để làm. Trừ những lúc vui vẻ trên giường, tôi sẽ dẫn em đi khách sạn chơi, lại phải chú ý thường xuyên thay đổi địa điểm. Tôi biết mấy chỗ dành cho gay, nhưng chưa bao giờ dẫn em đi, em như một khối ngọc hoàn mỹ không tì vết, tôi chỉ e em sẽ bị người khác nhúng chàm. Có một lần chúng tôi đi một phòng hát có “tam bồi” ~ tay vịn tôi cố ý chọn một cô gái còn trẻ, thoạt nhìn khá thanh thuần tiếp em, thế nhưng cả tối em đều có vẻ câu nệ. Sau khi rời đi, tôi cười hỏi“Làm sao thế? Sợ à?”“Không, không thú vị, em không thích!”“Em hẳn là phải tập ở cùng con gái đi, nếu không sau này lấy vợ thế nào?”“…”Tôi giờ đã cực kì hiểu em, trầm mặc thường là biểu hiện của mất hứng.“Em giờ vẫn còn nhỏ, sau này sẽ phải lo mấy vấn đề này.” Tôi lại bổ sung một câu.“Vì sao nhất định phải kết hôn? Chúng ta như vậy không phải rất tốt sao!” Em mỉm cười, không nói gì.“Anh muốn kết hôn à?” Em dừng lại hồi lâu, đột nhiên hỏi tôi.“Muốn nha! Biết đâu mấy ngày nữa là tìm được vợ rồi!” Tôi có ý đùa là nửa đêm, chúng tôi đứng ở một bãi đỗ xe tối đen, vắng vẻ. Xung quanh chẳng có ai. Trong bóng tối, không nhìn được, tôi vẫn có thể cảm thấy ánh mắt em vô cùng u buồn.“Hãn Đông, em đã không còn đường lui nữa rồi!” Em thấp giọng tôi đứng rất gần nhau, tôi ôm mạnh lấy em, thật chặt “Anh cũng thế.” tôi nghĩ trong lòng. Tôi sớm đã điên lên vì em rồi, tôi vừa thấy mùi vị của em đã kích động không ngớt… Tôi dán lên môi em, điên cuồng hôn em… Đây là lần đầu tiên chúng tôi ở bên ngoài, tại nơi công cộng ôm, hôn nhau… Đáng tiếc khi đó không có ánh mặt trời rực rỡ, chỉ có màn đêm trải dài…Ngày ba tháng sáu, vừa vào cửa công ty, tôi đã nhận được điện thoại của Thái Minh, hắn ta vừa thần bí vừa hưng phấn bảo tôi, buổi tối sẽ có đánh nhau. Tin tức của hắn chuẩn xác đến chín mươi chín phần trăm. Tôi cũng cho rằng sớm đã nên động chiều, tôi nhận được điện thoại của mẹ, bà bảo tôi tối nay nghìn vạn lần không thể ra ngoài, tôi cười hỏi bà tôi sao lại muốn ra ngoài chứ? Tôi cũng không định làm loạn. Gác điện thoại của mẹ, tôi gọi điện đến “Lâm Thì thôn” bảo Lam Vũ buổi chiều không nên ra ngoài, ở nhà chờ tôi về. Nhưng mấy giờ sau em gọi điện bảo tôi tối nay có tình huống khẩn cấp, em muốn cùng một bạn học đi “Đại tiền môn”, tôi nóng nảy“Tối nay tuyệt đối không thể ra ngoài!”“Chúng em chỉ đi xem, buổi tối nhất định sẽ về.”“Không được! Anh nói cho em biết, tối nay khẳng định sẽ có chuyện!”“Anh làm sao mà biết được?”Tôi đã phiền lắm rồi, vẫn phải nhẫn nại giải thích cho em “Trăm phần trăm chuẩn xác, em cũng đừng có hỏi nữa!”“Vậy em nhất định phải đi!” Em trở nên hưng phấn, nói.“Em nha nước vào đầu rồi hả?!!” Tôi bắt đầu khẩn trương.“Mười giờ em nhất định sẽ về. Em sẽ cẩn thận!” Ý em đã định. Tôi thấy lạ, tại sao có lúc em lại cố chấp đến bỏ mọi chuyện đang làm, vội vã lái xe về “Lâm Thì thôn”, thế nhưng em đã đi rồi.“Đây là chỗ “tốt” của việc thích một cậu bé đây!” Tôi vừa lo vừa tức lái xe loạn lên khắp Bắc Kinh, chỗ nào cũng hỗn loạn ầm ĩ, bầu không khí tràn ngập khẩn trương. Đã hơn mười một giờ đêm, tôi mệt mỏi ngồi trước cửa vườn trường “Thiên đại”, loa công suất lớn liên tục phát “Quốc tế ca” cùng “Quốc ca”, càng không ngừng phát một giọng nữ, muốn mọi người tới ủng hộ ở “Đại tiền môn”. Không khí ẩm ướt, bầu trời không sao khiến người ta cảm thấy vô cùng áp lực. Tôi liên tục gọi về “Lâm Thì thôn” nhưng không ai bắt không thể không trở về. Về đến nơi, tôi không vào nhà mà ngồi ngay trên vệ đường, đó là con đường nếu muốn vào “thôn” nhất định phải đi qua. Tôi liên tục hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác. Từ chiều đến giờ vẫn chưa ăn gì nhưng tôi cũng chẳng thấy đói… Nhìn trời đã sắp sáng, tôi cực kì tuyệt vọng. Tôi không nhịn được lẩm bẩm một mình“Lam Vũ, Lam Vũ…”“Tôi phải đi, có chết cũng phải đi!” Tôi nghĩ như vậy, chuẩn bị khởi động xa, một người nửa đi nửa chạy tới đây, là Lam Vũ, cảm giác này tôi không cần nhìn cũng nhận đồ trắng của em đầy vết máu, trên mặt cũng loang lổ vết máu. Tôi kinh hoảng một câu cũng không nói nên lời…“Đúng là phát xít, lũ súc sinh!” Em căm giận mắng.“Em làm sao thế?” Tôi choáng váng.“Em không sao.” Em vừa nhìn quần áo mình vừa nói “Đều là máu người khác!”Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy mình đã đầu váng mắt hoa…Em vừa từ “Bắc Hà” trở về. Em liên tục kể lại với tôi tất cả mọi chuyện đã xảy ra“Lần bắn đầu tiên, tất cả mọi người đều chạy về phía sau, em cũng quỳ rạp trên mặt đất, súng ngừng, em thấy một người ở cửa trước không động đậy nên đến kéo người đó đi, nhưng chỉ nắm được một tay đầy máu… Bên cạnh em có một cô gái, em muốn kéo cô ấy đi, nhưng cô ấy đã sợ đến bất động đờ ra ở đó, lúc này súng lại nổ, em nhào tới đè lên, để cô ấy ở bên dưới…”Theo lời kể của Lam Vũ, trong đầu tôi cũng dần hiện ra bức tranh máu me đầm đìa. Tôi nhìn em… Thật khó tưởng tượng, em một người nhu thuận, văn nhã, đa tình giàu tình cảm trong mưa bom bão đạn lại đi bảo vệ người rằng đã lo lắng cả đêm, chúng tôi vẫn hưng phấn không sao ngủ được. Em nằm trong lòng tôi“Em còn tưởng mình sẽ chết, không được gặp anh nữa.” Em nói.“Hừ! Em cũng thật ích kỉ, anh thiếu chút đã đi “Đại tiền môn”, cho dù em không chết chỉ sợ anh cũng phải chết rồi!”“Anh thực sự như vậy… thích em?” Chữ “thích” em nói thật nhẹ, giống như xấu hổ.“Anh hận em! Muốn giết em luôn!”…Vừa qua sợ hãi trước cái chết, chúng tôi bắt đầu xoa dịu cho nhau. Chúng tôi dùng thân thể tương hỗ để chứng minh sự tồn tại của đối phương. Tôi cọ mặt lên da thịt khêu gợi của em, là da thịt ấm áp, có sinh mệnh, tôi vẫn còn em! Em cũng cọ xát tôi như vậy, không thì lại ngẩng đầu nhìn tôi, em thích như vậy. Ánh mắt xinh đẹp của em tràn ngập vô hạn say mê. Em quỳ gối trên thảm, tôi cũng từ trên giường đi xuống, đi qua, em đưa tay ôm mông tôi, dùng miệng mút dương v*t tôi… Tôi nắm tóc em, nhìn khuôn mặt sinh động của em, trong đầu chỉ có một ý niệm“Tôi không thể mất em! Tôi không thể! Không thể!” Tôi gần như đã kêu lên. Tôi thuận thế đè ngã em xuống đất, hai tay nâng mặt em lên. Tôi nhìn vào mắt em“Anh yêu em!” Tôi chưa từng nói như vậy với cô gái nào, bởi tôi cho rằng thật buồn nôn. Nhưng lần này tôi nói rất tự nhiên, đó là điều duy nhất tôi nghĩ đến… Chúng tôi lại lần nữa chìm đắm trong yêu đương kích tình…Đó thực sự là “yêu”, tuyệt không chỉ là “tính” tình dục. Mặc kệ người đời thấy thế nào, nhưng tôi đã từng thực sự cảm thụ được những điều này, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn kích động không yêu của tôi là thấy được, nghe được, nhưng tình yêu của Lam Vũ, tôi chỉ có thể cảm giác được.

bắc kinh cố sự