bảo bối thật mê người
Bảo Bối Thật Mê Người - Chương 31: Tình cũ không rủ cũng tới. Hãy là người đọc văn minh, mời tới truyendkm.com chính chủ tichan_wyb để ủng hộ tác giả! “Người bí ẩn” đến giờ vẫn là một ẩn số. Hôm đó, thời gian không gian đều hạn chế, kết thúc lại không
Bảo Bối Thật Mê Người Chương 29: Hạ đường huyết « Chương Trước. Quản Lý . Sửa Chương; Cài Đặt Hiển Thị
Chương 9: Bảo bối, là anh không tốtChỉ có điều Vu Mặc thật sự không muốn làm phiền đến anh hai, dù sao mỗi quan hệ giữa cậu và anh cũng không tình là quá thân thiết, thậm chí còn không bằng người lạ.
Vay Tiền Nhanh Ggads. This page got lost in a good story and never came couldn’t find what you’re looking for. This page might have moved, no longer exists, or is only visible to a selected home
Bạn đang đọc truyện Bảo Bối Thật Mê Người của tác giả Tịch An. Nắng sớm xuyên qua màn cửa, thiếu nữ đang yên giấc trên giường khẽ nhăn đôi mày liễu, nghiêng đầu vươn tay che nắng chiếu thẳng vào mắt, vô tình dây áo ngủ còn lại trễ xuống, một bên nhũ hoa kiều nộn cứ thế bại lộ một nửa dưới nắng mai, lờ mờ thấy quầng nhũ màu hồng hồng. Thiếu nữ mặt mũi tinh xảo, hàng mi cong vút như cánh quạt, môi anh đào không son mà chín đỏ căng mọng, không biết đang mơ thấy những gì mà khe khẽ đóng mở, ướt át mê người. Mái tóc đen dài xoã tung, vài sợi nghịch ngợm quấn quít trên cổ trắng ngần, tôn lên xương quai xanh tinh xảo. Đầm ngủ hai dây gợi cảm tôn lên làn da trắng nõn như gốm sứ thượng hạng, bên dưới vô tình đã bị xốc lên đến eo, để lộ quần lót ren cực mỏng màu phấn hồng và đôi chân dài nuột nà cân đối.
Con dâu thứ hai nhà họ Lăng là nam nhân nhanh chóng xuất hiện trên khắp các mặt báo. Thời đại hiện nay, kết hôn đồng giới không còn quá xa lạ, mọi người đều có cái nhìn thoáng hơn, trong tình yêu không phân biệt giới tính. Thậm chí chính phủ cũng chấp nhận thông qua điều luật bảo vệ quyền lợi kết hôn đồng giới tương tự với hôn nhân dị giới. Vương Việt trong vòng một đêm nổi tiếng, trở thành người được cả nước bàn tán xôn xao. Ai nấy đều suy đoán thân phận về cậu, đủ loại dị bản, đa phần ngưỡng mộ. Lăng gia địa vị thế nào, không ai không rõ, được đích thân Lăng tổng tư lệnh tuyên bố danh phận chính là cho Vương Việt mặt mũi lớn nhất. Vương Việt vẫn còn trong tình trạng hoang mang, ngơ ngác, cậu mãi nhìn chằm chằm chiếc nhẫn sáng loáng an vị trên ngón áp út tới xuất thần. "Bảo bối, em đang suy nghĩ gì thế?" Lăng Duệ từ phòng tắm bước ra, Vương Việt đã ngồi đúng tư thế đó suốt mấy giờ đồng hồ. "Em đang tự hỏi mình có phải đang mơ không?" Vương Việt khổ nhọc từ bé nên tính tự ti dường như đã ăn sâu vào tâm trí không cách nào xoá bỏ. Cậu luôn nghĩ rằng những thứ quá tốt đẹp sẽ chẳng bao giờ dành cho cậu. Cậu sợ tất cả chỉ là một giấc mơ. "Vậy chúng ta thử xem" "Bằng cách nào?!?" "Tạo em bé" Lăng Duệ nhếch môi nguy hiểm. Hắn ném chiếc khăn đang quắn ngang eo ra khỏi cơ thể, thân hình tráng kiện trần trụi xuất hiện trước mắt cậu. "Không... không cần đâu" Vương Việt nuốt nước bọt từ chối. "Từ chối vô hiệu" Lăng Duệ khí thế hừng hừng xông lên giường, hắn từ từ tháo từng chiếc nút áo trên người Vương Việt. Bàn tay lần mò thoát luôn chiếc quần dài vướng víu, đương nhiên quần nhỏ cũng đồng cảnh ngộ. Vương Việt bị lột sạch, ngượng ngùng đỏ ửng nằm dưới thân Lăng Duệ. Đôi mắt hạnh ướt át câu nhân càng khiến khí huyết Lăng Duệ sôi trào cuồn cuộn. "Lão bà, bảo bối em thật ngon miệng. Anh muốn ăn em" "Đừng..." miệng ai đó bảo đừng nhưng lại ngoan ngoãn nằm yên chờ đợi. Thậm chí chẳng biết vô tình hãy cố ý chân cọ nhẹ tiểu Lăng Duệ khiến nó to thêm vài lần. Lăng Duệ thở dốc "Ý em là đừng dừng lại đúng không? Được nha, anh chiều em" Luồn tay xuống phần hạ thể của cậu, hắn bắt đầu xoa nắn. Nơi nhạy cảm yếu ớt bị người bất ngờ nắm trong tay, cậu theo phản xạ cong lưng khi cơn khoái cảm đang từ từ kéo tới. Từng thớ cơ gồng cứng, hong vô thức chuyển động xoay tròn ma sát với lồng bàn tay Lăng Duệ. Mắt cậu nhoè nước, miệng mở hờ phát ra tiếng rên rỉ nho nhỏ. "Ưm...ân...ha" Lăng Duệ hài lòng biểu hiện của Vương Việt, động tác trên tay càng nhanh hơn. Sau cùng cậu hét thật to, oằn mình bắn hết trên tay hắn. "Tiểu Việt thoải mái chứ?" "Ân..." cao trào qua đi, Vương Việt thở hổn hển, đầu óc vẫn còn mơ hồ, cậu nghe không rõ lời Lăng Duệ chỉ ậm ừ cho qua.
bảo bối thật mê người