chuyện nhà cô nga
Nhà lãnh đạo Ukraine khẳng định “không còn cơ hội để đàm phán với chính quyền Nga diễn ra”. (AFP/Sputnik) * Ukraine nhận 2 tỷ Euro viện trợ của EU: Ngày 18/10, Thủ tướng Ukraine Denys Shmyhal thông báo, Kiev đã nhận được khoản hỗ trợ tài chính 2 tỷ Euro từ Liên minh châu
Chuyện Nhà Cô Nga Bảo xuất tinh, bắn hết tinh khí vào lồn cô giáo, nó còn cố đấm ăn xôi thêm chục cú nữa nhưng rồi cũng đành rút con cu mềm Truyen Co Giao Thao
Chuyện Nhà Cô Nga. Lạc Long Quân. Chuyện Nhà Cô Nga . 18+ Truyện này chỉ dành cho bạn đọc tuổi từ 18 trở lên. Nếu bạn dưới 18 xin
Vay Tiền Nhanh Ggads. Các bạn nhỏ nhận sách trong chương trình thiện nguyện Cùng em háo hức. Ảnh InternetMỗi đứa trẻ cần được học và chơi dưới mỗi “nếp nhà”Bác sỹ, nhạc sỹ Trần Văn Phúc, Bệnh viện Xanh Pôn Hà Nội cho rằng, ngoài phụ huynh cho con chơi, còn một thái cực khác lại bắt con học quá mức, luôn ba tháng hè. Có những học sinh thời gian biểu chính xác đến từng phút giây, học chạy đua với thời gian. Cha mẹ đã ép con học trong từng khoảnh khắc! Học với cường độ như vậy, cha mẹ hy vọng con sẽ đỗ vào trường chuyên, trường điểm, lớp chọn. Điểm cao không phải do trẻ thông minh hơn người, mà chỉ đơn thuần là học nhiều hơn. Hậu quả nhẹ thì trẻ thành cái giá sách di động, nặng thì bị ngộ độc chữ. Là một bác sỹ, ông Phúc gặp không ít người rất nhiều kiến thức nhưng thiếu kỹ năng nên phải trả giá bằng bệnh tật, thậm chí là mạng sống. Do đó, với đứa trẻ, cần được dạy cả kiến thức lẫn kỹ tế cuộc sống có hai thái cực trái ngược nhau trong giáo dục gia đình hiện nay một là cha mẹ trực thăng, nóng lòng để mắt 24/7 đến con. Hai là quan điểm phát triển tự nhiên, con có thể làm gì tùy ý, không quan tâm đến sự trưởng thành và thành tích của con. Trong khi đó, giáo dục là nuôi dưỡng một nhân cách độc lập. Ở thái cực giáo dục theo kiểu “buông tay” là cha mẹ chưa làm tròn trách nhiệm của mình. Mọi đứa trẻ cần được chăm sóc và uốn nắn. Cha mẹ sinh con cái vào thế giới này, nên gánh vác trách nhiệm giáo dưỡng, dành cho con tình yêu thương và sự quan tâm ở nhiều góc khác nhau về cảm xúc, học tập, cuộc sống và là chỗ dựa tin cậy cho con. Luôn quan tâm dạy dỗ con đúng cách và đúng điều quan trọng, theo bác sỹ Trần Văn Phúc, cha mẹ dạy con bằng tấm gương quan trọng hơn bằng lời nói. Tất cả việc làm, mối quan hệ của cha mẹ, bầu không khí gia đình, tinh thần và thái độ của cha mẹ với người khác, hết thảy đều có sự ảnh hưởng tinh tế tới con cái. Vai trò của cha mẹ không thể thay thế bằng các hình thức giáo dục khác. “Nếp nhà” không thể thay thế được. Nếu cha mẹ dành đủ thời gian cho con, thì con cái sẽ là bản sao của cha năng sống và học tập đều là cả quá trình bền bỉ thường xuyên, liên tục. Do đó, phụ huynh không nên cho trẻ học quá nhiều kỹ năng, mà nên ưu tiên một số kỹ năng cần thiết như bơi lội, kỹ năng thoát hiểm khi gặp hỏa hoạn… Mỗi mùa hè các em được trang bị thêm một kỹ năng mới. Như vậy, chỉ sau vài mùa hè trẻ sẽ có những kỹ năng cần thiết để tự tin, chủ động trong cuộc thời, phụ huynh cũng cần lưu tâm xem con mình có tố chất gì đặc biệt. Như trẻ yêu thích mỹ thuật thì sẽ gửi trẻ vào các lớp học vẽ, trẻ thích âm nhạc thì cho trẻ học nhạc, trẻ thích bóng rổ, bóng đá thì sẽ gửi trẻ vào các trung tâm thể thao… Nghệ thuật, thể thao được xem như các hoạt động ngoại khóa dễ thu hút góc độ khác, theo bác sỹ Trần Văn Phúc, nếu để trẻ được nghỉ hè theo cách chúng thích, thì chẳng đứa nào muốn tiến bộ và trưởng thành. Bản tính trẻ thích vui đùa. Nếu không phải học tập, không phải rèn luyện, không phải làm những công việc nặng nhọc, thì trẻ sẽ cảm thấy rất thoải mái và hạnh phúc. Khi đó trẻ sẽ chiều chuộng bản thân, bỏ quên sách vở. Sau ba tháng hè trở thành thói quen, trẻ lười biếng và không ai có thể thúc giục học tập và làm việc chăm chỉ…Bác sỹ Phúc nhấn mạnh, bản chất con người là lười biếng, không muốn làm việc và sợ đau khổ. Trẻ con cũng vậy. Bản thân việc học chưa bao giờ là dễ chịu. Muốn thành công phải khổ luyện và bền bỉ. Học tập và rèn luyện không thể có kết quả một sớm một chiều. Đó là sự tích lũy theo thời gian. Không ai thất bại vì sự nỗ lực…Để những mùa hè của trẻ luôn đẹp. Ảnh InternetKhông món quà nào lớn hơn sự hiện diện của cha mẹMC Minh Trang là gương mặt quen trong các chương trình của Đài Truyền hình Việt Nam như “Cà phê khởi nghiệp” VTV1, “Học cùng con” VTV7. Từng có 4 năm sinh sống và tu nghiệp ở Mỹ để theo học chương trình Thạc sĩ Marketing & Truyền thông tại Boston, nữ MC đa tài này đã có cơ hội quan sát và tìm hiểu về các phương pháp giáo dục sớm, những cách nuôi dạy con khoa học, đặc biệt là cách người Mỹ dạy con, đọc sách cùng con từ khi lọt lòng, cách họ bồi đắp tình yêu sách với trẻ năm gần đây, sau khi có con, cô đã ra mắt “Hộp Háo Hức” - là một chương trình dài hơi gắn kết cha mẹ và con cái. Chia sẻ về lý do ra đời “Hộp Háo Hức”, Trang nói mọi việc bắt đầu từ chính hành trình làm mẹ của chị. Cho đến một ngày, chị nhận ra, vấn đề chung nhất của các câu hỏi chính là làm thế nào để nuôi dạy những đứa trẻ hạnh Trang, nếu phụ huynh đọc sách cùng con và sớm xây dựng cho con thói quen này sẽ mang đến những trải nghiệm hạnh phúc. Nếu được tiếp xúc với sách từ nhỏ, ngoài phát triển khả năng ngôn ngữ, có tư duy và hiểu biết đa dạng, trẻ còn có tinh thần tự lập, tự giác và tư duy tích cực. Mặt khác, chị cũng nhận ra, quá trình đô thị hóa không chỉ để lại sức ép lên các bậc phụ huynh mà còn tạo nên thế hệ trẻ em thường xuyên sử dụng các thiết bị thông minh vì nhiều lý do không có trò chơi giải trí, cha mẹ quá bận rộn không có thời gian chơi cùng con…“Tôi hy vọng trẻ được đọc sách từ nhỏ, được cha mẹ dành đủ thời gian chất lượng mỗi ngày. Tôi hy vọng không còn cha mẹ nào phải nhắn tin cho tôi để hỏi “Làm sao để con thích đọc sách?, “Làm sao để con tự lập?”, “Làm sao để cha mẹ và con cùng lớn lên hạnh phúc?”, Nguyễn Minh Trang chia sẻ.“Hai mục tiêu chính của “Hộp Háo Hức” là giúp trẻ tìm được niềm vui thích với sách, giúp cha mẹ tìm lại được sự gắn kết với con thông qua việc đọc sách và chơi các trò chơi tương tác thú vị. Tôi rất tâm đắc với câu nói “Trẻ con cần sự hiện diện của bạn hơn cả những món quà mà bạn mua”. Tuy vậy, nhiều cha mẹ Việt Nam quá bận rộn với công việc hoặc không biết cách tương tác cùng con nên lầm tưởng rằng càng mua nhiều quà, con càng vui hoặc chỉ cần mua đồ chơi, con có thể tự chơi được”.Theo Trang, “Hộp Háo Hức” hay bất kỳ món quà nào đều không bao giờ thay thế được sự hiện diện của cha mẹ, ánh mắt, lời nói, cử chỉ, sự tương tác qua lại và đặc biệt là tình yêu thương cha mẹ dành cho con cái. Hiện chị đã bắt tay thực hiện “Làng Háo Hức” - mô hình trải nghiệm thiên nhiên cho gia đình và trẻ nhỏ, giúp trẻ và cha mẹ có cơ hội tái kết nối, không chỉ với thiên nhiên mà còn với bản thân và các thành viên trong gia đình. Trên trang cá nhân, Minh Trang chia sẻ, cứ có thời gian là chị lại cho các con về “Làng Háo Hức”, các con được sống trong không khí làng quê, biết tận hưởng mọi vẻ đẹp của cuộc sống từ những điều giản dị…Theo các chuyên gia tâm lý, với sự phát triển của xã hội hiện nay, có rất nhiều cách để giúp trẻ vừa được vui chơi mà vẫn được bồi đắp kỹ năng sống một cách tự nhiên. Ví như, cho trẻ theo học môn năng khiếu mà trẻ yêu thích như múa, hát, vẽ, võ... để phát triển năng khiếu. Hay tham gia các khóa học như học kỳ Quân đội, trại hè Anh ngữ, hè bán trú, trại hè thiếu sinh quân... để trẻ được tôi luyện kỹ năng, học hỏi kiến thức từ thực tế, hòa mình với thiên nhiên. Hoặc đơn giản là khuyến khích trẻ tham gia hoạt động xã hội tại địa phương; đưa trẻ về quê thăm ông bà cũng là cách giúp trẻ có những trải nghiệm lý thú. Việc thay đổi môi trường là điều kiện để trẻ học hỏi về nếp sống, tăng cường giao tiếp, mở rộng kiến thức văn hóa, trau dồi vốn ngôn ngữ...Hiện không ít phụ phụ huynh muốn cho con có một mùa hè trải nghiệm như đi một mình về quê hoặc tham gia trại hè để con xa gia đình, học các kỹ năng, cách làm quen và sống với những bạn mới khác... Một số phụ huynh khác giao cho con việc nhà, nấu cơm cho gia đình. Có không ít phụ huynh lại muốn con có một mùa hè bồi đắp như đăng ký cho con những khóa học như học vẽ, học đàn, học tiếng Anh...Có thể nói, có rất nhiều phương án để giúp con trẻ được hưởng một mùa hè ý nghĩa. Tuy nhiên, để trẻ sống trọn vẹn những ngày hè sôi động, đáng nhớ, quan trọng nhất là cần sự quan tâm, thấu hiểu, hỗ trợ của các bậc phụ huynh, sự tư vấn hỗ trợ từ phía nhà trường. Học văn hóa là hết sức quan trọng, nhưng trẻ em cũng cần được phát triển nhiều kỹ năng khác, cũng như có quyền được vui chơi, khám phá cuộc sống theo đúng nhu cầu, sở thích của bản mỗi đứa trẻ là những cá thể độc lập, không phụ huynh nào có thể sống thay cuộc đời đứa trẻ. Nhưng những tận tâm, những yêu thương đúng mực sẽ vun đắp tình yêu, nhân cách cho mỗi con người trưởng thành. Mãi về sau này, trong những “ngoái lại”, mỗi con người trên hành trình đi tìm bản ngã, sẽ luôn biết ơn những tháng năm trong trẻo và “nếp nhà” thời thơ bé…Phụ huynh cần cho con một tuổi thơ đẹpTS Nguyễn Tùng Lâm, Chủ tịch Hội Khoa học - Tâm lý giáo dục Hà Nội cho rằng, kỳ nghỉ hè nên để cho trẻ tham gia các hoạt động văn hóa, vui chơi… Phụ huynh nên đặt mục tiêu làm thế nào để con mình có một tuổi thơ đẹp, một tâm hồn và thể chất khỏe mạnh, trong sáng chứ đừng nặng về kiến thức và học lực. Không phải ngẫu nhiên mà người ta đặt ra kỳ nghỉ hè dài cho học sinh. Đây cũng không phải quy định của riêng nước ta mà ở nhiều nước trên thế giới. Vì vậy, kỳ nghỉ hết sức có ý nghĩa này hãy để cho các em nạp năng lượng chuẩn bị bước vào một năm học Thảo
Với bộ mặt cáu bẳn, Dũng hậm hực đi. Bà giáo dạy Địa đáng ghét của nó rõ ràng không ưa nó chút nào, cùng với kết quả đó, thằng Hùng được tận 9 điểm trong khi nó chỉ được 5. Phải chờ đợi 3 tiết toán cuối của ngày với tâm trạng này là một cực hình đối với một thằng dốt đặc môn học với toàn số là số như nó. Bùng thôi. Hùng nghĩ, miệng nói là chân hành động, chỉ 5 phút sau nó đã một mình lang thang ngoài phố. Nhưng làm gì ở cái giờ mà cả lũ bạn điên khùng của nó đang ngồi cắn răng chịu đựng trong bức tường kia, chỉ mình nó lang thàng ngoài này. Lững thững qua mấy dãy phố, từ sáng đến giờ chỉ có cái bánh mì không, nó không ăn bánh mỳ kẹp thịt vì toàn dành tiền đi chơi games, bụng đói, bước chân nó lần lần hướng về nhà. Một lý do để về nhà sớm là hơi khó với nó vì mẹ nó cũng dạy ở trường nó và thực tế là còn dạy Sinh vật ở lớp nó nữa. Nhưng đối với nó, không bao giờ khó khăn khi bịa ra một câu truyện cảm động nào đó, để rồi mọi người lại cuống cuồng lo sốt vó vì nó. Bây giờ, nó về nhà vào giữa buổi học với khuôn mặt nhăn nhó của một học trò quá lao lực vào việc học hành. Nói thêm về Dũng. Nhà nó thuộc loại giàu có, bố nó trước đây là tay thuỷ thủ viễn dương sành sỏi, kết quả những chuyến đi biển bây giờ là căn nhà 2 tầng với vườn cây xanh ngắt bao quanh, giữa một dãy phố ồn ào, nhà nó như một khoảng lặng yên bình, tĩnh lặng. Bố nó vượt biên đã được 2 năm nay. Tuy không đón được mẹ con nó sang nhưng hàng tháng vẫn gửi tiền đều đặn về cho mẹ nó, nó biết thế vì thấy mẹ nó chẳng bao giờ chú tâm vào dạy thêm gì gì đó như những bà giáo khác mà vẫn nhởn nhơ sắm sửa, tô điểm cho cái tuổi 35 mặn mà của mẹ nó. Lớp gia sư duy nhất là có mấy học sinh cá biệt lớp 12 mà mẹ nó dạy tại nhà, Dũng không chú ý đến cái lớp ấy lắm vì thấy chẳng có gì thú vị với cái lớp toàn thằng lộc ngộc khác hẳn với vẻ nhỏ nhắn con nhà lành của Dũng, những thàng học sinh đến nhà nó học mà chẳng bao giờ mang sách vở cả. Cái lớp gia sư gì gì đó học một tuần 3 buổi, thứ 2 thứ 4 thứ 6, theo lời mẹ nó nói thì có thể đột suât thay đổi, nhưng tuyệt nhiên, chưa bao giờ Dũng thấy cái lớp ấy học vào buổi chiều, Thứ 7 hay chủ nhật cả. Hôm nay, thứ 4, 9h hơn, chắc lớp bổ túc kiến thức tại nhà đó đang diễn ra. Dũng chẳng khoái gì mây thằng đó, tuần trước, ngày nhà giáo, có mấy thằng đến thăm mẹ nó và ban phát cho nó những cái nhìn đe nẹt, Dũng sợ mấy thằng đó. Tránh không muốn tiếp xúc cái quân đầu trộm đuôi cướp ấy, Dũng không muốn đi vào bằng cổng chính, cái lối phải đi qua phòng khách, nơi mẹ nó đang dạy mà đi vòng vào cửa sau. Bình thường, nó không bao giờ đi đường này vì phải đi qua cái nhà vệ sinh công cộng ở kế bên nhà nó, cái mùi bốc lên ở nó và thỉnh thoảng tiếng chí choé của mấy đứa nghiện ngập tranh dành nhau thuốc làm nó muốn buồn nôn. Hôm nay, trời nắng cả những con nghiện cũng không muốn ra đường, tất cả đều im ắng, chỉ có mùi phân và nước tiểu theo khí nóng bốc lên nồng nặc, Dũng bước nhanh qua đó rồi nó nhẹ nhàng đẩy nhanh cánh cửa. Bước vào nhà nó lại là một không gian khác, mát mẻ và yên tĩnh, hàng cây mà từ bé đến giờ nó chẳng biết tên toả bóng kín xuống khoảng vườn rộng nhà nó, chỉ để lọt xuống những bóng nắng tinh nghịch nhảy nhót dưới sân. Không được! đang định bước nhanh về nhà sau làm cái gì đó bỏ bụng, Dũng chợt nghĩ, phải báo với mẹ nó là nó bị ốm và phải về nhà, nếu nó về mà báo mẹ nó sau, mẹ nó thể nào cũng nghi ngờ cái lý do nghỉ học bất thường mà nó nghĩ ra. Hừ, lại phải gặp cái bọn trộm cướp ấy, Dũng thõng thượt bước lên phòng khách nhà trên. Càng bước tới, Dũng càng nghe rõ những âm thanh lạ, rền rĩ và như là trong một ...cuốn băng sex mà nó và mấy thằng bạn thỉnh thoảng vẫn thậm thụt truyền tay nhau xem. Bước qua sảnh, vào tới nhà chính, như vào một không gian khác, cái thứ âm thanh đó không còn phảng phất mà bây giờ là cả một mớ hỗn tạp váng cả nhà.....
Cường là đứa to con và bặm trợn nhất lớp, đám con trai nhất nhất từ trước đến nay luôn phải nghe theo nó. Dũng nhìn thằng bạn ra oai giúp mình, lòng không khỏi mừng thầm. Dũng không ra nói với những đứa còn lại nữa, nó để Cường ra. Chỉ một lát sau, Cường quay vào, mặt mày hớn hở nói với nó -Ok rồi, tớ đã truyền đạt lại ý cậu với chúng nó, tạm thời chúng nó đồng ý với giá 50 nghìn một lần. Chúng nó sẽ không nói gì đâu. À mà mẹ câu đâu rồi nhỉ, tớ nhớ cô quá…..he he Trở lại với Hải, nhà Hải chẳng phải thuộc dạng nghèo khó, thậm chí, nhà nó còn là giàu nhất nhì huyện, từ hồi mới rộ lên mấy vụ buôn vàng với đá đỏ trên Quỳ Hợp, bố mẹ nó đã là chủ một đường dây thu mua từ tận cửa hầm, bán tới tận những tiệm vàng to ngất ngưởng trong Sài Gòn. Nhà nó gì giàu thế, nhưng trong túi nó chẳng bao giờ có nhiều tiền. Như bây giờ nó chẳng có lấy một xu, tiền ăn sáng nó tiêu hết từ lúc ra chơi, chẳng còn xu nào nhưng trong tâm trí nó cứ lởn vởn hình ảnh cô giáo mình trần truồng, uốn éo, phơi ra cho nó xem cái bộ phận sinh dục mượt mà khiêu gợi, mời nó đút buồi vào. Bản năng mới lớn đẩy bước chân Hải về phía nhà thằng bạn, ở đó có con đàn bà là cô giáo nó lúc nào cũng sẵn lòng làm nó lên chín tầng mây. -Dũng ơi! Cậu có nhà không? - Hải gọi to Qua hàng rào, qua khoảng sân rộng, qua khung cửa sổ bạc thếch vì mưa bụi, Hải thấy thằng bạn mình ló đầu ra nó to -Hải à, cậu vào đi! Hơi ngại ngùng, nhưng bản năng cứ thúc Truyện Sex từ đẩy cánh cửa to bản, bước vào. Nó hơi chùn bước khi trong nhà, cô giáo nó và con bà đang dính như keo với nhau. Bà giáo nó váy áo xống xênh, chổng mông, tựa người vào thành ghế cho con trai tọng từng phát bạch bạch vào từ phía sau. Bạn Hải quần tụt sát đất, hai tay bấu hông mẹ mà địt. Hai mẹ con dính xà nẹo với nhau, chẳng còn biết trời đất là gì, chẳng còn nhận ra họ đang cười hay đang mếu máo nữa. Dũng mặc thằng bạn bối rối tệ, vẫn chăm chú địt mẹ mình. -Cậu ngồi đi, tớ địt mẹ tớ phát xong ngay Nga thấy cậu học trò đến cũng xen vào -Em …đợi ….mẹ ….con ….cô địt nhau tí nhé… ứ ứ ưm ưm ưm… -Cậu yên chí đi, mẹ tớ dâm lắm, địt tớ xong là địt được cậu ngay, cậu không phải lo lồn mẹ tớ hết nước đâu, he he. …Phải không mẹ? -Ừ..hự hự…ýýýýý…..hay là Hải lại đây địt với mẹ con cô luôn đi, cô cho cả hai cùng sướng một lúc lúc luôn….ư ư ư…Dũng, con chuyển….con chuyển ư ư á á…sang chơi lỗ đít mẹ nhé iiiyaa…iiyaaa… nhường lồn mẹ cho bạn Hải.. ưm ưm….. -Mẹ dâm thế, muốn địt hai lỗ một lúc, con địt chưa toét lồn ra hay sao mà còn ham…. -Còn lâu nhé, đây nằm cả ngày, muốn địt lúc nào thì địt mà ngày chỉ được 1,2 lần, thế mà đòi toét lồn. Hi hi Dũng không nói gì, rút tuốt tuồn tuột buồi ra khỏi lỗ lồn mẹ, nhăm nhe thọc vào lỗ đít. Nga giải phóng được lỗ lồn, vừa vỗ vỗ vào cái lồn đỏ choen choét, vừa gọi Hải -Lại đây Hải, đút buồi vào đây đi Hải? Hải chần chừ, nó làm gì có tiền…… -Kìa Hải, địt mẹ tớ đi chứ - Dũng vừa thọc buồi trong lỗ địt mẹ mình vừa giục cậu bạn. -Hải em, chơi cô đi em -Nhưng….em. Tớ không có tiền, hôm nay tớ hết tiền rồi…… -Oh, thế thì không được rồi, cậu phải có tiền mới được chơi. Nói rồi, Dũng để mặc cậu bạn, xọc mẹ mình lia lịa. Nga mắt mũi giàn giụa vì cả đau cả sướng nhưng vẫn nhận ra cậu học trò mình mặt ngẩn tò te, thèm thuồng nhìn mẹ con nàng địt nhau. -Hay là đưa buồi em cho cô mút đi Hải ơi, mau lên, cô thèm quá ưm ưm -Không được! Bú buồi 20 nghìn, cậu mà cho mẹ tớ bú buồi, tớ thu 20 nghìn đó nhá. Hải vốn sợ thằng Dũng, nay lại có thằng Cường đứng sau nữa nên càng chẳng dám đòi hỏi gì. Đành ngồi im nhìn hai mẹ con thằng bạn địt nhau. Nga cũng thương cậu học trò, nhìn mặt nó ngẩn ra đến là tội, nàng ngoái cổ lại nói với con, thằng bé vẫn chăm chỉ địt phầm phập đằng sau -Con cho Hải địt mẹ đi, bạn ấy thèm lắm rồi kia kìa -Không được đâu, con cho Hải địt mẹ, thế những bạn khác thì thế nào -Hay là mẹ bú buồi Hải nhé, con vẫn địt mẹ được kia mà -Không được, nguyên tắc là nguyên tắc, mẹ chẳng vẫn dậy con thế sao, thôi, mẹ chú tâm vào cho con địt đi nào, sau lại bảo con địt, mẹ không sướng Dũng nói xong tăng tốc độ, buồi nó thụt ra thụt vào cái lỗ lồn trơn láng của mẹ mình. Nga định nói gì đó tiếp nhưng cái buồi của con trai nàng làm câu nói của nàng tắc lại trong miệng, chỉ còn những âm thanh đứt quãng, vô nghĩa đầy nhục dục rít qua hai hàm răng. Hai mẹ con gách chân lên một chiếc ghế, ở tư thế này Nga hơi phải khịu chân xuống để con nàng dễ dàng cho buồi nó hoạt động trong lồn nàng. Nàng không để ý thấy rằng Dũng cố tính chọn tư thế này để kích dâm thằng bạn nó. Hải ngồi trên ghế dù không muốn vẫn cứ phải đập mắt vào cái điểm mà mẹ con cô giáo mình giao với nhau. Cứ phải nhìn buồi con trai cô giáo như con rắn thụt lia lịa trong lồn cô. Tai nó thì bị tra tấn bởi những tràng dài âm thanh nhớp nhúa. Không thể chịu thêm được nữa, Hải đứng dậy bỏ ra ngoài. Tai nó còn nghe những âm thanh, những tràng cười khiêu khích của thằng bạn đuổi theo -Cậu về hả Hải, không địt mẹ tớ nữa hả Hải, tớ địt mẹ tớ xong rồi này, lồn mẹ tớ đang chờ buồi cậu đút vào đây này! Ha ha. lồn mẹ tớ bót lắm Hải ơi, địt đi Hải ơi. He he. kèm theo đó Hải còn nghe tiếng của cô giáo, không phải là những tiếng là mắng thằng con, hay chia sẻ cho đứa học trò nhỏ bé của bà. -Dũng ơiiii….mẹ chết mất Dũng ơi…địt mạnh lên con, ối con ơi, con địt sướng quá con ơiii, ối con ơi, đúng rồi…a ..a…đúng rồi…a…a…Hự…hự..hự….ối bớ làng nước ơi, con tôi địt tôi sướng làng nước ơi. Sướng!..sướng! Con địt mẹ …Sướnggggggg !!!!!!!!……………… Hải càng chạy nhanh ra cổng, những âm thanh còn như cố đuổi theo, vang lên trong óc nó.
chuyện nhà cô nga